HAI THẰNG BẠN THÂN
Sao? Là Linh ư? Tôi như không tin vào mắt mình, ngực thì
đánh từng nhịp một rõ nhanh. Linh thích Duy thật ư? Không thể nào?
Người tôi yêu thích bạn thân của tôi?
***
Tôi và Duy là một đôi bạn thân. Đúng thế, hai thằng
chúng tôi chơi với nhau từ khi còn bé tí và lúc nào cũng như hình
với bóng. Nhà hai đứa cũng ở gần nhau nên chúng tôi thường hay đi học
cùng nhau, ra về cùng nhau và làm cái gì cũng cùng nhau. Mỗi khi có
chuyện gì buồn là hai thằng lại tỉ tê tâm sự với nhau, hay thỉnh
thoảng lại đèo nhau đi trên chiếc xe đạp đến một quán ăn nào đó để
ăn mừng trận bóng vừa thắng. Nói chung là, thân không thể nào thân hơn
được nữa.
Năm lớp Mười, tôi và Duy may mắn được học chung
với nhau. Trong lớp, tôi có để ý một cô bạn. Cô ấy tên Linh, một
người rất xinh và học khá. Tôi chưa bao giờ thấy tim mình đập rộn
ràng mỗi khi gặp một người con gái khác. Nhưng khi đứng trước Linh,
tim tôi đã như thế. Nói làm sao nhỉ, hình như là tôi đã thích Linh.
Tôi luôn giả vờ tìm đủ mọi cách để tiếp cận với cô ấy, khi thì quay
sang hỏi bài, khi thì mượn cái này cái kia. Thấy đối phương đã bắt
đầu cười và nói chuyện với mình, tôi càng có thêm hi vọng một ngày
nào đó, tôi và Linh sẽ trở thành một cặp.
Tôi đem chuyện kể cho Duy nghe. Nó nhìn tôi, cười
nói
- Mày thích Linh thiệt sao? Hay chỉ là say nắng?
- Tao đã suy nghĩ kĩ rồi. Là thích, thiệt !
- Liệu Linh có thích mày không?
- Làm sao tao biết. Nhưng tao sẽ cưa cô ấy?
- Thế thì chúc mày thành công. Haizza ! – Duy thở
dài – Xem ra mày đã bỏ bạn bè mà trói buộc cuộc đời vào một đứa
con gái rồi.
- Thằng khỉ này – Tôi cốc đầu nó một cái
Cứ thế, tôi và Duy ngồi đùa giỡn và nói về Linh
suốt cả một buổi chiều hôm ấy. Trong lòng tôi thì cứ nao nức ngày
mai mau đến đi, để tôi có thể nhìn mặt của Linh nhiều hơn nữa.
Sáng hôm sau, vừa vào đến lớp, tôi đã thấy Linh
ngồi đấy, hình như là đang học bài thì phải. Tôi nhìn Duy, nó liền
đưa cho tôi cái nháy mắt đầy khích lệ. Tôi vờ tiến gần đến chỗ của
Linh, ngồi xuống và bắt chuyện.
- Cậu đang học gì thế?
Linh ngước lên nhìn tôi, nở một nụ cười, nói
- À, tớ đang ôn lại vài công thức Toán thôi. Mà
này, cậu có hiểu mấy cái bài toán thầy dạy hôm qua không, giảng lại
cho tớ nhé !
Môn Toán thì đúng thật là sở trường của tôi rồi.
Có được cơ hội, tôi mau mắn lật sách và giảng lại cho Linh hiểu
những bài toán mà thầy giáo đã dạy hôm qua, vừa được có tiếng là
tốt bụng, vừa ghi điểm cộng trong lòng của Linh. Linh vừa nghe tôi
giảng, vừa gật gật cái đầu trông rất đáng yêu. Ôi, tôi tình nguyện
làm người giảng bài cho Linh cả đời này !
Sau khi đã giảng xong, Linh cười với tôi và nói
" Cảm ơn cậu nhé, Phong". Bỗng dưng trong tim tôi thấp thoáng
những cảm xúc thật là hạnh phúc.
Và sau đó, tôi lại càng tiếp xúc nhiều hơn với
Linh. Chúng tôi có số điện thoại của nhau và thường hay gọi điện trao
đổi bài vở, hẹn đi ăn kem hay dạo mát ở đâu đó. Cũng vì thế mà khoảng
thời gian của tôi lúc trước dành cho Duy đã bị san sẻ một phần nào
cho Linh. Tôi cũng cảm thấy có gì đó "tội lỗi" với Duy nhưng
bản thân không nỡ từ chối những lần Linh hẹn tôi đi chơi. Tôi với Linh
tuy đã đi chơi riêng với nhau, trở nên thân thiết hơn nhưng mối quan hệ
của cả hai vẫn chỉ là bạn bè, không hơn không kém.
Một buổi chiều nọ, sau giờ học thêm Hóa, tôi rủ
Duy cùng đi trà sữa. Nó đồng ý. Thế là hai chúng tôi ghé vào một
quán trà sữa ở gần trường. Vẫn như mọi khi chúng tôi đi chung với
nhau, đề tài nói chuyện của hai đứa bao giờ cũng là thể thao, game,
học hành và chuyện tình cảm..bla bla... Được một lúc thì Duy đi vệ
sinh. Trong khoảng thời gian ấy, bỗng điện thoại của Duy reo lên. Có
một tin nhắn mới. Nhìn vào màn hình điện thoại là số của Linh. Tôi
tò mò mở tin nhắn ra xem. (Thật ra thì chuyện chúng tôi xâm phạm đời
tư của nhau cũng không còn là quá lạ. Bởi chúng tôi thân đến mức cho
phép đối phương có quyền bước vào cuộc sống riêng của nhau.)
Dòng tin nhắn chỉ vỏn vẹn vài dòng "Cậu đang
làm gì thế?"
Tôi hơi bất ngờ. Bất ngờ là vì trên lớp, hiếm khi
nào thấy Duy và Linh nói chuyện với nhau, dù là một câu ngắn. Cả hai
cứ như người xa lạ, vậy mà giờ Linh nhắn tin hỏi thăm Duy ư?
Đợi Duy đi ra, tôi đem chuyện hỏi cậu ấy. Duy nhìn
tôi, khuôn mặt hơi ngạc nhiên
- Là Linh nhắn cho tao à?
Tôi không nói, chỉ gật.
- "Cậu đang làm gì thế?" – Duy nhìn màn
hình điện thoại, đọc lại dòng tin nhắn của Linh. – Haizza – Duy thở
dài – Suốt ngày cứ nhắn tin cho mình thế này !
Tôi hơi đổi sắc khi nghe Duy nói
- Mày nói gì, suốt ngày Linh nhắn tin cho mày sao?
Duy gật một cái rồi nói
- Linh thường hay nhắn tin cho tao, lúc thì hỏi han
về chuyện học hành, lúc thì tán gẫu những chuyện trong lớp. Vậy
thôi !
- Nhưng mà trên lớp, tao có thấy mày nói chuyện
với Linh đâu? – Tôi nói
- Tao cũng chả biết, là Linh có số điện thoại
của tao trước. Mà nè, đừng nói là mày đang ghen đấy nhá !
Nghe Duy nói, tôi hơi "nhột" trong lòng,
nhưng cũng đủ bình tĩnh để đáp lại với nó
- Ơ. Ghen cái gì chứ? Chẳng có lí do gì mà tao
phải ghen cả
- Biết thế thì tốt, chỉ sợ mày ghen thì tao khổ
à. Hahaha
Cuối cùng thì ngày Valentine đã đến. Nhưng chẳng
phải đợi đến ngày này tôi mới bắt đầu chiến dịch tỏ tình của
mình. Một tuần trước, tôi đã hẹn Duy sang nhà và nghĩ ra cách bày
bỏ tình cảm với Linh. Nhưng hai thằng con trai mà hợp lại thì chỉ có
nước nghĩ ra những cách phá hoại mà thôi. Thôi thì một món quà kèm
theo một bức thư tay vậy.
Sáng, tôi đã cùng Duy đến lớp thật sớm. Mở của
lớp bước vào, không một bóng người, chỉ có lác đác vài cái cặp
trên bàn nhưng chủ nhân thì đã đi tọt xuống sân rồi. Vậy thì tốt quá
rồi còn gì. Tôi mở cặp mình ra, lấy cái hộp quà xinh xắn màu xanh
lá cây và bức thư tỏ tình được viết một cách ngay hàng thẳng lối
đem để dưới hộc bàn của Linh. Xong tôi quay lại chỗ ngồi của mình,
hồi hộp đợi Linh vào lớp.
- Phong này
Tiếng Duy gọi tôi. Quay đầu lại nhìn, tôi thấy mặt
thằng bạn đang ngạc nhiên hết cỡ. Trên tay nó lúc này đây là một hộp
quà nhỏ, nhưng được gói kĩ càng và khá đẹp.
- Chuyện gì thế !
Duy nhìn tôi, khuôn mặt nó vô cảm
- Có ai đó tặng quà cho tao
- Sao cơ – Tôi trố mắt lên, đầy rạng rỡ – Thật á.
Ôi vậy là có người để ý mày rồi đấy, thích nhỉ.
Nói xong, tôi liền lao xuống bàn của nó, giục nó
mở hộp quà ra xem. Đó là một chiếc đồng hồ khá đẹp và đầy kiểu
cách, chắc là đắt tiền lắm.
- Wahh, đẹp quá. – Tôi trầm trồ khen – Vậy đúng là
có cô nào lớp mình tương tư mày rồi.
Bỗng lúc này có một bức thư được gấp lại làm
hai trong hộp quà rơi ra. Tôi và Duy nhanh chóng mở nó ra xem.
"Duy à, tớ thích cậu. Tớ đã lấy hết can đảm
của mình để nói ra điều này. Nếu cậu thích tớ, hãy trả lời tớ
nhé ! Kí tên : LINH"
Sao? Là Linh ư? Tôi như không tin vào mắt mình, ngực
thì đánh từng nhịp một rõ nhanh. Linh thích Duy thật ư? Không thể
nào? Người tôi yêu thích bạn thân của tôi?
Tôi thẫn thờ quay sang nhìn Duy. Nó đang cúi mặt
xuống, không nói gì. Trong tôi lúc này mơ hồ một cảm giác gì đó,
không thể nói thành lời được. Tôi không biết đây có phải sự thật
không, nhưng đã rõ ràng như thế, thì không phải như thế nào nữa. Duy
ngước lên nhìn tôi, miệng nó mấp máy không nên lời
- Phong..Phong à, mày nghe tao nói
Tôi im lặng, không nói gì cả. Mà tôi cũng chẳng
biết Duy sẽ nói những gì đây. Nhưng chưa đợi Duy nói ra những gì nó
muốn nói thì tiếng láo nháo xa gần ở dãy hành lang lớp đã vang lên
lúc một lớn hơn, và đâu đó đám bạn lớp tôi đã bước vào. Không có
gì hơn, tôi chỉ nghe một tiếng thở dài từ tận trái tim mình. Cảm
giác tổn thương vô cùng.
Tôi lặng người quay về chỗ của mình. Duy bước theo
tôi. Không hiểu sao lúc này đây, tôi chẳng thể nào dám nhìn thẳng vào
mắt thằng bạn của mình. Có một cái khoảng cách nào đó, vừa xa xăm,
vừa cách trở giữa hai đứa tôi. Duy ngồi xuống cạnh tôi, buông lỏng:
- Chiều nay mày sang nhà tao. Chúng ta sẽ nói
chuyện rõ ràng. Tao không thích sự hiểu lầm này.
Nói xong, Duy về chỗ. Tôi vẫn ngồi đó, bơ phờ như
một kẻ mất hồn. Tâm trạng tệ chưa bao giờ thấy. Suốt buổi học hôm
đó, đầu óc tôi cứ quay mòng như chong chóng. Có lúc, tôi lén đưa mắt
mình nhìn sang Linh, sang Duy. Nhưng điều đó lại làm tâm trạng tôi xấu
hơn nữa.
Chiều hôm ấy, tôi gặp Duy đúng hẹn. Hai đứa vẫn
như thường, đạp xe đến quán trà sữa quen thuộc. Suốt đường đi, không
có một lời nói nào xuất phát ra từ hai cái miệng mà thường ngày
vốn dĩ nói rất nhiều. Sự im lặng càng làm mọi thứ trở nên đáng sợ
hơn. Sau khi gọi hai ly trà sữa ra, chúng tôi bắt đầu nói chuyện với
nhau trong một bầu không khí không mấy thoải mái
- Tao nghĩ là mày đang ghen, Phong à ! – Duy nói
trước – Nhưng mà mày đừng hiểu lầm như thế, chỉ tổ làm mọi chuyện
rối mù lên thôi.
- Có gì đâu mà hiểu lầm. Mọi thứ đã rõ thế cơ
mà. – Tôi nói, nhưng mắt lại nhìn ra đường.
- Tao không hiểu mày đang nghĩ gì nữa. Mày có
phải bạn tao không vậy.
Tôi im lặng.
- Tao biết mày thích Linh, nhưng chỉ vì món quà
và bức thư Linh tặng tao mà mày nghĩ tao là một thằng đi cướp những
thứ của bạn mình sao. Tao nói lại cho mày biết, tao chưa hề thích
Linh bao giờ. Mày hiểu chứ.
Giọng nói của Duy mỗi lúc một lớn, gương mặt nó
trở nên bất lực trong việc giải thích mọi chuyện cho tôi. Tôi cũng
chẳng phải là một đứa không biết chuyện mà thành ra thế, "nhưng
Duy à, tao xin lỗi mày. Chỉ vì tao quá thích Linh mà bản thân tao mới
thế." – Tôi muốn nói lắm những lời này cho Duy nghe, nhưng can đảm
của tôi trốn chạy hết rồi.
- Phong à, mày có hiểu những gì tao nói không. Từ
trước tới giờ tao với mày chưa từng giận nhau chuyện gì mà.
- Tao biết. Mà thôi, bỏ qua hết đi. Duy này, từ
giờ tao sẽ không thích Linh nữa đâu. Linh là của mày đấy.
Tôi không hiểu sao lúc ấy bản thân mình lại nói ra
những thứ chứng tỏ tôi là một kẻ tự ái cao đến thế. Duy sửng sốt
nhìn tôi, nó gắt gỏng
- Mày nói gì vậy. – Nó thở dài – Đừng lôi tao
vào chuyện tình cảm của mày chứ. Mày thích Linh, nhưng Linh lại
thích tao. Ôi trời ơi, sao thế này.
Duy đập bàn một cái rõ to làm những người khách
xung quanh cũng quay lại nhìn. Có lẽ mọi thứ đã đi quá xa rồi. Tôi
không biết phải dừng những chuyện này lại như thế nào đây.
- Tao xin lỗi mày, Duy ạ !
- Xin lỗi cái gì, thằng khỉ này ! Tao chỉ muốn
mày biết là tao không thích Linh, không hề thích Linh của mày đâu, nên
dù cho cô ấy có thích tao đi nữa thì tao hi vọng mày sẽ có cách để
dứt ra được cái tình cảm ấy. Chúng ta không thể ép buột bất cứ ai
thích chúng ta được cả. Và cũng đừng vì chuyện này mà làm mất đi
tình bạn bấy lâu nay giữa tao với mày !
Duy nói một hơi dài nhưng chẳng thấm vào đầu tôi
chữ nào hết. Lựa chọn nào sẽ là đúng để kết thúc cái mớ rắc rối
này đây?
Thế rồi những ngày sau đó, tôi và Duy không còn đi
học chung nữa. Mà không, là do tôi đang né tránh Duy. Mỗi buổi sáng,
nó đều gọi điện cho tôi, bảo là đang đứng trước sân nhà đợi nhưng tôi
cứ viện lí do là ba chở đi học để Duy không đợi tôi nữa. Trên lớp,
Duy luôn đến chỗ tôi ngồi nhưng tôi lại vờ gục đầu xuống bàn ngủ. Tan
trường, hoặc là tôi lẫn vào đám đông để chạy ù về nhà thật nhanh,
hoặc là tôi sẽ trốn vào một góc sân trường, đợi Duy loay hoay tìm tôi
mãi rồi về trước, sau đó tôi mới về.Tôi không hiểu bản thân mình vì
cớ gì mà làm như thế. Sau khi tỏ tình với Linh, cô ấy đã nhắn tin
nói hết mọi việc cho tôi nghe, rằng cô ấy thích Duy, cô ấy chỉ xem tôi
là bạn. Cảm giác hụt hẫng khi đọc những dòng tin nhắn từ chối tình
cảm của người mình yêu thương thật là đau. Và cảm giác người mình
yêu thương lại yêu đứa bạn thân tri kỉ của mình thì lại càng đau hơn
nữa.
Nhưng trốn tránh thì cũng không thể giải quyết
được những hiểu lầm và xóa bỏ đi sự ích kỉ, nhỏ nhen của tôi. Sau
những ngày suy nghĩ thấu đáo, tôi đã hẹn Duy ra để nói hết những gì
mình muốn nói.
- Tao xin lỗi mày, là tao sai – Tôi cúi mắt, chẳng
dám nhìn vào đôi mắt của Duy.
- Mày có biết là mấy ngày qua, tao buồn thế nào
hông. Có một thằng bạn thân mà nó cũng trốn tránh mình...
Tôi lặng một lúc, rồi nói
- Có lẽ tao đã quá ích kỉ khi đặt nặng tình cảm
với Linh hơn tình bạn thân với mày. Nhưng giờ tao đã nghĩ kĩ rồi...
- Mày nghĩ thế nào cơ.
- Linh không phải là người con gái duy nhất. Nhưng
mày lại là thằng bạn thân duy nhất của tao.
- Thằng khỉ này – Duy cốc đầu tôi một cái, cười
rạng rỡ.
Trên trời mây trắng đang bay bồng bềnh, tựa như
những gánh lòng của tôi đã được trút bỏ hết. Rồi ngày mai, trước
nhà tôi lại lấp ló cái quả đầu của nó, rồi hai đứa lại sải dài
bước chân trên những con đường đến trường...

0 nhận xét:
Đăng nhận xét