XIN LỖI ĐÃ BỎ ANH Ở LẠI
......Kiếp trước mình nợ nhau ít quá, kiếp này mình
chỉ trả nợ nhau ngắn ngủi vậy thôi....
***
Ngày ấy, em là cô gái 24 tuổi, loay hoay với những cảm
xúc chóng vánh đến rồi đi, đợi chờ một người đàn ông hơn em một cái đầu và xác
định. Hàng ngày, guồng quay quen thuộc và những mối quan hệ dậm chân tại chỗ
khiến em nhàm chán, em luôn khao khát về một miền đất khác, một công việc khác
khiến em đam mê, em mơ ước về một thứ không tẻ nhạt như hiện tại.
Anh – công tử thành phố, anh đến, em không biết gọi đó là
vô tình hay hữu ý. Anh không hơn em một cái đầu – tiêu chuẩn duy nhất em cần
cho người đàn ông của em. Nhưng anh vồ vập yêu em, anh từ một dân chơi phá
phách trở nên ngoan ngoãn, anh giả vờ yếu đuối đến đáng thương. Em chỉ là một
cô gái nhà quê bình thường, cảm thấy mình có giá trị trước anh và em đồng ý hẹn
hò. Yêu nhau, có biết bao nhiêu giận hờn và ghen tuông khiến cả hai bao lần
muốn buông tay, em gắng gượng với ý chí cam chịu an phận trước con người ngang
ngạnh của anh. Thêm nữa chúng mình may mắn được gia đình hai bên vun vén, đám
cưới nhanh được tính đến.
Là con gái, ai cũng mơ ước về ngày được khoác trên người
áo cưới và được chồng nắm tay dắt về nhà. Đám cưới của chúng mình diễn ra mà
mọi thứ được người ta định nghĩa là tròn vẹn, sang trọng và lộng lẫy hơn những
gì một cô dâu miền núi luôn nghĩ. Chỉ có điều, thiếu cái nắm tay thật chặt của
anh, thiếu ánh mắt rạng rỡ và nụ cười hạnh phúc trên khuôn mặt anh. Em biết và
em chấp nhận vì con người anh khô khan.
Em từng có những ao ước giản đơn cho gia đình chúng ta;
là hàng ngày sau giờ làm em sẽ nấu những bữa cơm cho anh và bố mẹ; mỗi sáng
chuẩn bị quần áo cho anh đi làm; anh về nhà với em sau một ngày làm việc, cùng
em vào bếp, nắm tay em đi dạo khắp xóm,.....chỉ thế thôi, nhưng với em nó xa xỉ
quá. Dần dà bữa ăn cơm có anh đếm trên đầu ngón tay, anh bỏ bê em lủi thủi cùng
bố mẹ. Hình như anh cưới em về để nhà có thêm người, để đè gánh thêm trên vai
bố mẹ. Em vẫn tin anh nói anh đi làm thêm ngoài giờ cho dân, cho đến ngày hàng
xóm nói anh đi cùng người khác, em vẫn không muốn tìm hiểu xem chuyện đó ra
sao. Không biết bao nhiêu lần, em cố tình không dám cắt nghĩa những câu nói em
vô tình nghe được, em vờ như không nghe, vờ như không bị tổn thương, nhưng thực
tế nó đau đáu trong em và làm em suy nghĩ. Mâu thuẫn giữa chúng ta ngày nhiều
thêm sau chuyện anh bỏ đi vì nợ nần, cả gia đình xáo trộn vì anh.
Vì chuyện của anh, bố lâm bệnh, anh trở về nhưng không
một lần vào thăm bố, anh thường xuyên trở về nhà sau 11h đêm và chửi rủa loạn
nhà....em biết anh áp lực vì nợ nần nên chút lên em, em quen cách anh gọi em
" con điên", " con dở hơi", quen cách anh xưng hô mày –
tao, quen cách nói chuyện tục tĩu chợ búa của anh. Em là đứa cầu kỳ chuyện ăn
nói, vì anh, em đánh mất mình. Em không nhớ bao nhiêu lần anh đập xuống bàn đơn
ly hôn và tuyên bố trước bố mẹ chúng ta bỏ nhau, nhưng chỉ sau vài phút anh lại
quỳ xuống van xin em đừng đồng ý. Anh hèn hay thực sự sợ em đồng ý chia tay?
Nếu sợ sao anh diễn đi diễn lại nhiều lần anh không chán? Anh hèn. Em hoang
mang tột độ về người sẽ sống cùng em cả đời? Em thất vọng về cách anh đối xử và
quan tâm với bố mẹ. Làm sao? Khi em chỉ là người dưng về ở cùng anh? Anh hứa
thay đổi, hứa nhưng quên rồi lại hứa, như một thói quen là hứa rồi thôi.
Cuộc sống của chúng ta như một sợi dây cao su đã kéo
căng, ngày qua ngày......Em vẫn ôm khư khư suy nghĩ an phận và cam chịu, em vẫn
làm tròn trách nhiệm của em trong gia đình nhưng em trở nên lầm lì. Em hàng đêm
ôm điện thoại và tìm người để chia sẻ. Những cuộc điện thoại cho mẹ khóc giữa
đêm để xả nỗi cô đơn như vô tình làm em tỉnh lại. Em không nên làm vậy vì biết
mẹ sẽ rất đau lòng, nhưng em không còn nơi nào để bấu víu, em đau đớn cùng cực
và em lại tìm đến mẹ. Em từng nghĩ lập gia đình là làm tròn bổn phận với bố mẹ,
sống hạnh phúc là cách báo hiếu bố mẹ, nhưng em chưa làm được gì cho gia đình
mình. Hàng ngày em kêu khóc với họ, mệt mỏi yếu đuối em chạy về bên họ, lại
khóc, lại tiếp thêm sức mạnh và lại bắt đầu cuộc sống với anh. Bố mẹ anh tốt
với em, em tự hào lắm, em nghĩ bố mẹ thay anh bù đắp cho em. Mỗi sáng thức dậy
mẹ chồng nhìn mắt em dò xét, như một thói quen là luôn để ý mắt em. Chỉ là để
biết đêm qua em có khóc hay không và an ủi. Em sẽ không bao giờ có được bố mẹ
chồng tuyệt vời hơn những gì em đã được nhận. Thế nhưng, tất cả những gì em làm
giờ làm em kiệt sức, em không gượng nổi nữa, em trả nghĩa đến đây được thôi.
Em luẩn quẩn trong mớ hỗn độn cùng anh, tâm trí em giằng
xé đi - ở. Đã tưởng mạnh mẽ lắm, nhưng cuối cùng chính em không tự bước ra khỏi
anh được. Không biết từ bao giờ em không cảm thấy nuối tiếc khi nghĩ đến chia
tay, điều em nghĩ nhiều là gia đình hai bên, lỗi là chúng ta, họ chịu nhiều áp
lực. Em xin lỗi vì em muốn ích kỷ rồi, em không nghĩ cho ai nữa, em muốn được bắt
đầu lại bằng chính em, muốn sống một cuộc sống mà em được tôn trọng và em có ý
nghĩa.
Chúng ta có yêu nhau, có thương nhau. nhưng sao anh làm
em chai lỳ với những lời anh xin lỗi, để đến lúc em nói chia tay anh lại xin em
tha thứ. Bao nhiêu lần? Để em không còn biết thương xót nữa. Anh là người sống
thiếu tình cảm, một phần đó hình thành nên tính cách của anh, em biết. Anh
không thể mặc định hoàn cảnh để bắt em phải chịu anh mãi, phải không?
Hôm em đi, tròn 400 ngày mình ở bên nhau. Cuộc hôn nhân
400 ngày đủ để em nhận ra giá trị của hạnh phúc theo cách của em. Đổ vỡ, ai
cũng có lỗi, ai cũng sai – đừng trách duyên phận anh à. Em đã đi rồi đấy, mới
hôm qua thôi. Ngày em đi, có vài hạt mưa mùa hè và trời thật mát mẻ. Em lê lết
cái tâm hồn rũ rượi về bên mẹ, em gục bên cầu thang khi nhìn thấy bố mẹ đang
đợi đó. Có cha mẹ nào đau hơn khi nhìn con gái mình tay trắng trở về chỉ sau 1
năm bước lên chuyến xe hôn nhân. Em mong được mẹ chửi mắng hàng giờ như hồi bé,
mong được bố đến góc nhà tìm roi và bắt em nhận lỗi. Sao lại thế này? Mẹ cảm ơn
em vì em đã trở về. Em không muốn được bênh vực lúc này, sao không đổ lỗi lên
em, sao không nói em sai. ễm thấy nhẹ nhàng hơn. Em đã đi rồi đấy, tròn 400
ngày mình ở bên nhau, 400 ngày – bao nhiêu chuyện xảy ra, vui vẻ có, cáu giận nhiều,
nước mắt không ít....Em biết cách em đi ra khỏi anh là sai, nhưng em sẽ không
sửa sai anh à.
Anh đã để em ra đi rồi đấy, mình đã chính thức không là
gì của nhau nữa. Cảm ơn anh đã để em ra đi, cảm ơn anh đã cho em cơ hội làm lại
cuộc đời, cảm ơn anh để em được khao khát tìm lại hạnh phúc mới và cuộc sống
mới. Để em trở về là em – con bé nhà quê nghèo chứ không phải con dâu ông to bà
lớn nào cả.
Sẽ không còn nữa nhưng đêm mưa tầm tã em lao xe ra đường,
thành phố bé nhỏ không kịp để em khóc thêm chút nữa mà đoạn đường đã hết. Em cố
tình lòng vòng chạy xe chầm chậm để hi vọng nhìn thấy bóng dáng anh, nước mắt
em hòa cùng mưa rơi xuống tuyệt vọng. Ước gì anh có thể một lần được trải qua
cảm giác ấy, để cho anh giờ đây anh ngồi tiếc nuối vì đã không biết trân trọng
em. Em sẽ không còn phải chờ đợi anh mỗi đêm, chờ đợi những tiếng chuông điện
thoại trong vô vọng. Anh sẽ không còn phải tìm cách nói dối em sau những cuộc
vui trở về....Sẽ không còn những thói quen mà mình đã từng quen....
Em đau, em sốc, em hụt hẫng, em tuyệt vọng, ....bao nhiêu
cảm giác của sự ly hôn vẫn nguyên vẹn trong em lúc này. Em chẳng thể đếm được
bao nhiêu đêm em không ngủ để đấu tranh với chính mình. Vì không còn gì để tổn
thương nữa, niềm tin trong em cạn kiệt, em mới dám mạnh mẽ để bước đi. Để làm
được nước mắt em cũng gần cạn, em quen với hình ảnh của em là đôi mắt mọng nước
và ướt nhòe trong gương. Ngày qua ngày, em cứ khóc, như để trút hết mọi bế tắc
rơi rớt theo từng giọt nước mắt mặn chát môi. Em muốn dành nước mắt cho hạnh
phúc sau này.
Anh ở lại nhé, sống khác cuộc sống khi có em. Biết yêu
thương bố mẹ, trân trọng cuộc sống gia đình, sống chậm lại, gạt bỏ cái tôi quá
lớn trong anh. Và hãy biết quý trọng những gì anh đang có.
Em xin lỗi vì đã bỏ anh ở lại. Em chấp nhận bỏ lại tất cả
để tìm giá trị của bản thân mình. Em đi ra khỏi anh với hai bàn tay trắng, hành
trang duy nhất em có là nhận ra giá trị hạnh phúc của một gia đình đúng
nghĩa....
Em biết anh cũng chênh vênh và mất phương hướng, hãy coi
như kiếp trước chúng ta nợ ít để kiếp này chúng tả trả đến vậy thôi.
Em biết là anh cũng đã nhanh chóng tìm được người mới chỉ
sau 10 ngày em rời xa. Anh mạnh mẽ lắm đấy chứ, biết tìm cách để quên em, để
không phải đau khổ vật vã như em. Em tin là anh sẽ được nhận lại xứng đáng
những gì anh cho đi.
Rôi sẽ qua hết, sẽ qua hết. Thật vậy, và nó đang đi qua
rồi. Thời gian cứ chậm chạp trôi đi, công việc hàng ngày của em là góp nhặt
từng mảnh vỡ xếp vào quá khứ, là nhẹ nhàng với những niềm vui vô hình mong manh
tưởng chừng chạm tay là vỡ tan như bong bóng......
""Đôi chân em sẽ bước một mình trên những con
đường, đôi tay em sẽ tự đan vào nhau khi em thấy cô đơn và góc quán bình yên ấy
sẽ là nơi em tìm đến mỗi lúc em chông chênh. Cuộc sống buồn tẻ nhưng bình yên
lạ."
Rồi sẽ qua hết, cô gái 25 nhé.

0 nhận xét:
Đăng nhận xét