Em yêu anh, cho nên anh không được thích em!
Tối tháng 6 nhiều
gió, lạnh tanh.
Nó nhởn nhơ mặc
quần áo phong phanh cưỡi em Little Cub lượn lờ tìm quán ăn vặt. Đang phỡn vì thấy
xe đẩy của bác hủ tiếu gõ thân thương ở ngay khúc quanh thì tự dưng một anh cưỡi
tay ga xé gió lao ra từ trong ngõ. Kết quả tất yếu của phép cộng giữa một đứa
lơ mơ và một đứa chạy ẩu là cả hai bị xòe. Xòe bung bét.
Nó đang đói lại
còn ngã đau nên điên tiết lên, ngồi bệt giữa đường nói đểu
- Này, mắt gắn đằng
đít hay táo bón chưa giải quyết được mà gấp thế?
- À, xin lỗi! Mơ
khách đường xa, khách đường xa. Áo em trắng quá nhìn không ra...! Có sao không?
Anh "tay
ga" nhăn nhở đứng dậy, dựng cả hai chiếc xe lên rồi chạy đến "phân
bua" và hỏi thăm nó.
Nó vừa khởi động
lại xe vừa tru tréo, khổ nổi em Cub rú lên một tiếng rồi "ngất" luôn,
đề cũng không được mà đạp cũng không xong.
- Thì anh cứ thử
bán mặt cho đất bán mông cho trời, mình rời khỏi xe, té xuống đường nhựa cứng
xem có sao không? Hỏi thừa
- Vậy... anh đưa
em đến bệnh viện nhé.. lỡ có chấn thương gì gì thì...
- Đến bệnh viện
tìm bố anh ở đấy chắc? Tôi khỏe như trâu sống lâu như rùa, đừng có ở đấy mà trù
ẻo nhé!
- Nhưng mà
máu... Má..u kìa...
Nó rủa thầm
trong lòng ''Ơ hờ, vừa nãy đọc thơ Hàn Mặc Tử còn trơn tru lắm mà, sao bây giờ
lắp bắp thế kia?", xong là nó đưa tay lên sờ sờ cái trán vừa ngã đập xuống
đường, đúng là ướt ướt dính dính thật.
- Máu của tôi chứ
có phải của anh đâu?... À này, đừng bảo là anh sợ máu nhé?
- Ế... Làm gì
có!!!
- Không có sao lắp
bắp thế kia?
- Thì...thì lo
thôi! Lỡ mà em bị chấn thương sọ não hay ngơ ngơ lẩn thẩn gì đấy không phải anh
chịu trách nhiệm chăm em cả đời à? Đi, đến bệnh viện đi!
- Bệnh viện cái
bíp gì, dắt xe tôi lại chỗ bác hủ tiếu gõ còn có nghĩa hơn đấy!
Thế là nó đứng dậy,
dựng con tay ga chưa rút chìa lên, bóp thắng rồ ga vọt thẳng đến góc đường bốc
khói nghi ngút, để lại tên con trai ì ạch dắt chiếc Cub gãy kính chiếu hậu đi bộ
tò tò đằng sau.
- Bác ơi, một mì
2 vắt, để hoành thánh với cả bò viên thôi nhé, bỏ chân giò vào là bác ăn luôn đấy!
Nó cười tít mắt với
bác chủ quán bụng phệ, vừa lấy giấy lau máu vừa gọi món, xong lại trừng mắt với
tên con trai đang nhăn nhó đi lại:
- Chân có tật à?
Sao đi chậm thế? Dắt lên lề đi chứ! Đứng mãi ở đấy chắc?
- Nhưng... nhưng
mà...
- Nhưng cái khỉ
gì? Anh tông tôi toét đầu chảy máu xong định phủi mông bỏ đi à?
- Ơ đâu có...
Nhưng mà anh có việc gấp...
- Gấp?
- Ừ, đón mẹ đi tập
tạ rồi lại đón cha đi làm nail, xong còn phải đưa ông ngoại đi bơi và bà nội đi
chơi sở thú, có phải gấp lắm không?? Đùa tí thôi, anh đi ăn khuya, hềhề…
Bác chủ quán bụng
phệ từ đầu đến giờ vẫn cắm mặt vào nồi nước dùng tự dưng ngẩng đầu xen ngang:
- Thằng kia, gió
lắm rồi đấy! Ăn gì thì kêu đi, ở đấy chém gió bác gõ cho vêu mồm bây giờ!
- À, bác cho con
một hủ tiếu để đầy đủ nhé, nhưng mà đừng để hủ tiếu, để mì gói thôi, hêhê!
- Mày giỡn mặt
à? Có tin là một muôi của bác là mặt mày một phát lật ra sau luôn không?
- Ấy, đừng manh
động chứ! Bác cho con một mì đừng để bò. Nhé nhé bác nhé! Khuyến mãi thêm mấy
viên hoành thánh cũng được, con là con không ngại đâu!
Bác chủ quán cười
tít mắt, cắm mặt vào bếp một lúc thì bưng ra hai cái bát bốc khói nghi ngút.
Nó hớn hở lấy lọ
ớt khô nêm vào hẳn 2 muỗng, cả bát mì đỏ tươi một màu ớt rồi mới cắm đầu vào
ăn, được một lúc thì tên con trai hết nhịn được ngẩng lên hỏi nó:
- Này, em không
thấy đau à?
- Đau gì? Đói
không thấy đói thì thôi...
- Chảy máu thế
kia mà không đau... Hay mất nhiều máu quá đâm ra bị sảng rồi?
- Sao anh thích
lèm bèm lải nhải thế? Đã bảo không đau là không đau mà, phiền phức!
Nó gắp một đũa mì
đầy ớt nhét hẳn vào mồm tên kia
- Ăn đi, nói ít
lại một tí!
Thằng bé ho sằng
sặc, mắt mũi đầy nước vì không chịu được cay, phun hết mì ra rồi ngồi thè lưỡi
thở dốc.
- Sao em thô bạo
như Trần Hưng Đạo thế?
- Sao anh nói
nhiều như Thúy Kiều thế?
- Sao em thích
cãi như Từ Hải thế?
- Sao anh hay
cùn kiểu Phan Đình Phùng thế?
- Sao em... sao
em...
- Sao em cái
gì??? Không bật được nữa thì im và ăn đi! Không ăn cũng phải để người khác ăn với
chứ, nói mãi không thấy phí clo à?
Anh "tay
ga" đành cúi đầu ăn tiếp. Được một tí thì lại không nhịn được, ngẩng đầu
lên hỏi lần nữa:
- Này, thế tí nữa
làm sao em về?
- Thì vứt xe ở
đây, anh đưa tôi về. Sáng mai ra dắt xe đi sửa chứ làm sao? Chả nhẽ đi xe căng
hải lốp tổ ong về à?
- Ơ...
- Ơ cái gì?
Không muốn chở tôi về thì đi bộ ra đầu đường đón taxi vào đây cho tôi đi về. Chọn
đi!
- Ờ thì đưa về...
Cuộc nói chuyện
lại lần nữa đi vào ngõ cụt. Lần này thì không ai ngẩng lên nữa, "tập trung
vào chuyên môn" cho đến lúc tính tiền.
Bác chủ quán bụng
phệ đang lầm bầm tính nhẩm thì điện thoại của nó tru tréo lên cái thứ nhạc
chuông quái gở mà hễ cứ vang lên là gây chú ý - phần dạo đầu của Who's laughing
now.
Tiếng phụ nữ
lanh lảnh vang ra từ loa điện thoại
"Lâm à? Mẹ
đây!"
"Mẹ à? Lâm
đây!"
"Lâm troll
mẹ à?"
"Mẹ troll
Lâm à?"
"Ở đâu đấy?
Về nhà ngay!"
"Xòe xe rồi
mẹ ơi, huhu"
"Xòe xe á?
Mày chạy ngu thì cho mày chết. Xòe mà còn trả treo được thì hẳn là không sao.
Đi vềềềề!"
Mẹ nó bỏ lại một
tràng như thế rồi cúp máy. Mặt nó tiu nghỉu như cọng bún thiu:
- Ngồi thừ ra đấy
làm gì? Đi về!
- Chưa tính tiền
thì làm sao về?
- Thì tính nhanh
nhanh đi còn về!
- Nhưng mà bác í
vẫn đang tính...
- Tính cái bíp
nhá, ông í trolling in the deep đấy. Một bát 12 thì 2 bát 24 chứ bao nhiêu mà
tính? Thế mà cũng ngu ngồi đấy đợi tính. Bác béo, bây giờ có lấy tiền không?
Không lấy quịt luôn nhé!
Nó dúi tờ polyme
hồng hồng vào tay bác chủ quán rồi lôi tên con trai ra xe, chưa vừa lòng, nó
còn với lại:
- Bác giữ xe hộ
cháu nhé, 16 nghìn tiền dư xem như phí giữ xe đi! 7h sáng mai cháu ra lấy!
Sau đó mới chịu leo
lên xe đi về.
- Nhà ở chỗ nào
đấy?
- Ngược hướng vừa
nãy xòe xe
- Ai mà không biết,
cơ mà ở đoạn nào?
- Đường abc, ngõ
xyz, số nhà 123
Chỉ đợi có thế,
tên con trai rồ ga, bóp thắng. Con tay ga lao vút đi, mất hút như sương khói.
Về đến cổng, mẹ
nó đã đứng chờ sẵn ngoài cửa, chân mày nhướn lên đầy "thách thức". Nó
nhăn nhở xáp lại:
- Chào mẹ, Lâm
đây!
- Chào Lâm, mẹ
đây!
- Lâm vào nhà
nhé?
- Đứng lại đó,
chiếc cub đâu?
- Xòe xong không
nổ máy, "ẻm" đã được đưa về nơi an nghỉ cuối cùng rồi, hìhì...
Tên con trai vẫn
dừng xe trước cổng nghe hai mẹ con nói chuyện mà cười tươi như nắng. Nó quay
sang lườm anh:
- Còn không đi về
đi? Ở đó cười cái gì?
- Ơ, anh này là
anh nào đây? Người yêu mày à Lâmmmm?
- A, không phải!
Mẹ biết con vẫn ế mà! Thằng điên làm con bị xòe xe đấy. Mẹ nhìn trán con đi,
toét cả da đầu rồi này! Hiuhiu
- Mày chạy ẩu
thì có chứ ai làm mày xòe? Người ta tốt bụng đưa mày về không cảm ơn thì thôi
còn ở đấy...
- Sao mẹ biết tại
con chạy ẩu? Con mẹ mà mẹ chẳng bênh toàn đi bênh vực người ngoài là sao? Còn
anh nữa, chim cút đi, đợi tôi "thỉnh" anh về à?
- Xe mày mua hai
tháng đã mòn cả bánh trước lẫn bánh sau, ba tháng đã phải đi thay thắng mới, chả
phải do chạy ẩu thắng gấp mà ra à?
- Thôi thưa bác
con về!
- Ừ về đi, cảm
ơn con đưa nó về nhé!
Về đến nhà, anh
lắc đầu cười khẽ "Bé à, để lại ấn tượng quá sâu đối với người khác chỉ
trong một lần gặp là không tốt!"
* * *
Sáng hôm sau, nó
vừa lạch cạch mở cửa định đi sửa xe thì đã thấy anh dựng xe ngồi ngay trước cổng
cười tươi như nắng.
- Ơ đến đây làm
gì?
- Đưa em đi sửa
xe
- Cái đấy là tự
anh đeo gông vào cổ chuốc khổ vào thân chứ tôi không ép nhé!
- Rồi rồi, là
anh tình nguyện, được chưa?
Anh vừa dứt câu
thì nó chạy mất dạng vào nhà, 1 phút 30 giây sau lại bước ra cùng cái mũ bảo hiểm.
Đến quán hủ tiếu
gõ lấy xe, dắt lại tiệm sửa xe gần đấy xong, anh quay sang hỏi nó:
- Có muốn không
phải trả tiền sửa xe không?
- Không trả thì
lấy xe bằng niềm tin à?
- Thì anh trả!
Đá số đây, bao giờ lấy xe anh trả tiền
- Nhớ nhé nhớ
nhé! 09xxxxxxxx, anh mà quịt í, thì đừng hòng yên thân!
- Vầng. Thế bây
giờ đã đi về được chưa?
- Về thôi về
thôiiiiii, ở đây hít mùi xăng dầu hẳn là bổ phổi lắm lắm.
Thế là lạch cạch
đi về. Có số điện thoại rồi là phải la liếm ngay, từ chiều hôm đó ngày nào anh
cũng nhắn tin hỏi han bắt chuyện đủ kiểu, thế là dần dần cũng có tí gọi là
"tình thương mến thương"
Một buổi sáng của
3 hôm sau…
"Con nợ"
is calling…
"Alô! Ai đấy?"
"Anh
đây"
"Chả quen
anh nào tên Đây!"
"Anh hôm
trước tông xe đây!"
"À ra là...
Á! Chết rồi!"
"Sao đấy? Bị
gì đấy? Có chuyện gì rồi?"
"À không,
không có gì! Mất điện - hết pin - thèm chút gió. Điện thì chưa có gió đâu
ra?"
"Thế túm lại
là cúp điện à?"
"Đấy, là nó
đấy!"
"Thế đi
chơi không? Anh sang đón"
"Đón đi đón
đi! Đi ngay và luôn đây!"
Thế là 5 phút
sau anh sang đón nó thật.
- Này, anh là
siêu nhân hay superman chíp đỏ mà nhanh thế?
- À đâu, anh ra
cafe ngồi. Bây giờ đi đâu?
- Mình ra chợ
đi!
- Ra chợ làm gì?
- Ra chợ mua
trái cây về ăn chứ làm gì! Thế bây giờ có đi không?
- Đi thì đi...
* * *
10 phút sau, tại
khu bán trái cây chợ A.
- Cái này bao
nhiêu một ký bác êi?
- 30 nghìn!
- Đắt thế? 3 ký
100 nghìn thôi!
Bà bán trái cây
nhìn nó trân trối, anh thì cười như đười ươi nhập làm nó ngơ ngác
- Gì đấy?
- Em thông minh
nhỉ? 1 ký 30 nghìn không muốn, muốn 3 ký 100 nghìn. Ngày xưa lúc em học cửu
chương 3 cô giáo em nghỉ dạy sinh em bé à mà bây giờ em dở dở ương ương thế?
- Ơ có vấn đề gì
à?
- 30 x 3 = 90,
90 nghìn không muốn lại còn đi trả giá ngược là như nào?
Bây giờ nó mới
nhận ra cái sai lầm to lớn của bản thân. Ngượng quá hóa tủi, nó quyết tâm im
thin thít luôn, không mở miệng ẩu tả nữa. Tả sơ qua cuộc nói chuyện sau đó của
2 người như thế này:
- Ăn kiwi không?
- Ăn
- Nửa cân nhé?
- Ờ!
- Ăn dâu tây
không?
- Ăn
- Nửa cân nhé?
- Ờ!
- Còn ăn gì nữa
không?
- Không
- Sao không nói
gì nữa thế? Không trả giá nữa à?
- Sao anh phiền
thế? Im đi! Không thích thì không nói...
Thế là im luôn,
không ai nói với ai câu nào nữa. Đi về.
Về đến nhà thì
điện cũng đã về bản, nhìn lỉnh kỉnh 3 4 túi trái cây mà nó sắp phát điên lên vì
quê và vì tức. Xong lại sực nhớ ra cả đống trái cây này toàn do anh rút ví thì
nó lại tươi như hoa, mồm tự nhủ "Ngu thì cho chết!"
* * *
Tối, xe hỏng
không đi ăn khuya được, nó đành ở nhà trùm chăn tự kỷ. Chưa biết tự kỷ được đến
đâu thì điện thoại đã báo tin nhắn
"Này, ban
sáng dỗi à?"
Nhắc lại chuyện
lúc sáng nó lại không nuốt trôi cái sự "tức tưởi", đã thế bà bơ mày
luôn!
Hôm sau, cũng tầm
cái giờ đấy, lại có tin nhắn
"Xin lỗi
mà. Không chơi dỗi nhé!"
Lại tiếp tục bơ.
Lại hôm sau nữa,
cũng tầm cái giờ đấy, cũng lại có tin nhắn
"To con lớn
xác rồi mà sao dỗi dai thế?"
Bố ghét thì bố dỗi
đấy, tiếp tục bơ có làm sao không?
* * *
Cảm thấy
"chiến thuật" nhắn tin không được, anh chuyển sang chiến dịch
"ăn dầm nằm dề" kiểu "đẹp trai không bằng chai mặt".
Sáng ngày hôm sau,
7h anh đã có mặt ở trước cổng nhà nó. Lấy điện thoại send đi một tin nhắn:
"Xuống đi, đem cả mubahi theo nhé!"
Tin nhắn vừa gửi
đi đã thấy nó lú đầu ra bancony, bĩu môi phủi mông đi vào.
À thế là không
đi chứ gì? Không đi thì dùng cách khác, sao phải xoắn!
Anh xuống xe, bấm
chuông cửa, và mẹ nó xuất hiện
Ơ là con à? Đi
đâu đây?
Dạ con sang đón
Lâm đi lấy xe! Bác vào gọi em í hộ con
Xời ơi sao mà tốt
tính thế? Còn phiền con sang tận đây đón nó nữa. Lâmmmmmmmmm, Lâm đâu? Ra đi lấy
xe về không thì bảo?
Dưới sức ép
"quyền lực" của phụ huynh, nó đành vác gương mặt không mấy vui vẻ đi
lấy xe cùng anh.
Lúc tính tiền sửa
xe thì (lại một lần nữa) anh là người rút ví. Nó thấy thế thì hớn lắm, vừa ăn
chặn được tiền bố đưa vừa sửa được xe không cần tốn của thì đứa nào mà chẳng hớn.
Nhưng mà phần lương tâm cuối cùng còn sót lại của nó không cho phép nó đứng
nhìn như thế.
- Này!
- Gì đấy? Anh tưởng
em tuyệt ngôn tuyệt giao với anh luôn rồi chứ?
- Lại thích xoắn
quẩy phải không? Thế thì thôi không nói nữa!
- Ế làm gì có? Lỡ
miệng thế thôi! Em nói gì thì nói đi…
- Anh trả tiền sửa
xe thật à?
- Thì hôm trước
hứa rồi không lẽ hôm nay thất hứa?
- Cái này là do
anh tình nguyện nhé, tôi không ép anh trả nhé!
Đến đấy thì phần
lương tâm cuối cùng của nó đã dùng hết, cho nên là…thôi luôn! Tí tởn đem em Cub
thân yêu về.
Tối hôm đấy anh
lại nhắn tin, nhưng lần này thì nó không bơ nữa. Và những hôm sau cũng thế.
* * *
Nửa tháng sau,
trong một lần cả 2 đi café…
- Dạo này là em
thấy anh la liếm em theo tần suất tăng dần đều nhé! Đừng bảo là thích em rồi
nhaaaaaaa
- Ừ thì thích đấy,
có ý kiến gì không?
- Không có ý kiến.
Nhưng sao anh thích em làm gì? Cơ mà khuyên anh tốt nhất là đừng thích em, em
không có thích lại anh đâu, lêulêu!
Mặt anh đơ 1
phút, sau đó lại lấy lại bình tĩnh
- Thế thì kệ em,
thích là thích. Em có cấm thì cũng chả cấm được anh. Anh cứ thích em đấy thì
sao?
Nó trừng mắt, giọng
đầy mùi thuốc súng:
- Đã bảo là
không được thích em nghe chưa? Anh mà thích em là em tuyệt giao với anh đấy!
- Nhưng mà…
- Nhưng mà cái
gì? Đừng thích em, nghe chưa?
- Cho anh xin
cái lí do…
- Lí do là…
- Là gì?
- Lí do là… em
yêu anh, cho nên anh không được thích em, rõ chưa?
- Í, không chơi
troll nhé, anh là anh dễ tin người lắm đấy, em đừng lừa tềnh!
- Em thề, em nói
thật. Em lấy chai C2 ra thề…
- Sao không lấy
tim ra mà thề lại lấy chai C2?
- Không nghe quảng
cáo à? Chỉ một tình yêu chỉ một C2. Lời thề C2 của em có giá trị gấp trăm ngàn
lần lời thề bằng tim nhé. Thế bây giờ túm lại là có yêu em không? Không yêu trả
dép bố vềềềềềề!
- Em có ngon thì
em đi về, trâu đi tìm cột chán chê rồi bây giờ bắt cột dí ngược lại trâu à?
Không bao giờ có chuyện đó nhé!
- Giờ em cứ về đấy,
có làm sao không?
- Biết thế hôm
tông phải em cho em nằm viện liệt giường, anh chỉ việc chăm em cả đời thôi,
không cần phải canh chừng em chạy đi chỗ khác. Anh yêu em!
abchđ

0 nhận xét:
Đăng nhận xét