CHƯƠNG
1 - GIỚI THIỆU NÀNG PSYCHE
Ngày xửa ngày
xưa, khi Thời Gian vẫn còn đang lên dây cót cho chiếc đồng hồ của mình, còn Mặt
Trời thì đang cố tìm hiểu xem đâu là hướng đông, đâu là hướng tây, có một vị
quốc vương và bà hoàng hậu nọ. Tôi không biết vị vua và bà hoàng hậu này ở
vương quốc nào. Câu chuyện không nhắc đến điều đó. Đôi khi, các câu chuyện
không hiểu rằng những điều chẳng mấy quan trọng với chúng ta thì lại rất quan
trọng với chúng ta.
Chắc là có
người vẫn kể câu chuyện đặc biệt này mà không cần đến cái tên cho vương quốc
nơi ông vua và bà hoàng hậu ngự trị vì.. Thần Jupiter (thần Zeus tối cao trong
thần thoại Hy Lạp) ban phước lành chọ. Tôi nghĩ mình không phải là người kể
chuyển giỏi đến thế, bởi vì tôi cần có một cái tên cho quốc vương đó. Tôi đã
đặt câu chuyện xem liệu có phiền không nếu tôi đặt cho nơi đó một cái tên.
Dường như việc này chẳng có hại gì cả, vì thế tôi sẽ gọi nó là Vương Quốc Bên
Bờ Biển Xanh Vĩ Đại.
Câu chuyện
cũng không có tên cho ông vua và bà hoàng hậu nọ. Tôi biết họ có tên, nhưng
không ai nói với họ rằng , "Có chuyện gì thế, Chuck?" hay "Xem
này, Liz", nếu Chuck và Liz là tên của họ. Lần này tôi đồng ý với câu
chuyện. Nếu không có ai dùng đến tên của họ, thì không cần có những cái tên ấy
trong câu chuyện này . Khi đức vua và bà hoàng hậu gọi nhau, có lẽ họ sẽ giống
như bất kỳ cặp vợ chồng nào khác, đức vua sẽ gọi vợ là "Cưng ơi" và
"Em yêu", còn hoàng hậu sẽ gọi chồng là "Cặp môi tuyệt vời"
hay cái tên nào khác đại loại thế mà chúng ta không cần truy đến cùng làm gì.
Đức vua và bà
hoàng hậu có ba người con gái. Tôi biết bạn đang nghĩ gì: những cô con gái này
cũng chẳng có tên. Điều đó đúng một phần. Hai trong số ba cô gái hoàn toàn
không có tên. Tôi vẫn chưa đi sâu vào câu chuyện, vậy mà ta đã có tới bốn người
khiến cho Cơ quan Thuế vụ Quốc gia không thể gửi thư tới cho họ được rồi.
Thế thì, các
cô gái cần phải có tên. Câu chuyện này gọi họ là "cô chị" và "cô
em". Với tôi như thế là chưa đủ. Hai người chị này nhất định phải có tên.
Tôi đang cân nhắc về việc tổ chức cho một cuộc bỏ phiếu để chọn tên cho họ, nhưng
e rằng câu chuyện này sẽ phát chán vì phải chờ đợi việc kiểm đếm các lá phiếu
mất thôi, nó sẽ bắt xe buýt để đến voivứ một người khác và nguười này sẽ không
kể chuyện như cách mà nó đáng được kể, như tôi sắp kể câu chuyện như ccách mà
nó đáng được kể, như tôi sắp kể đây. Thé nên tôi sẽ tự đặt tên cho họ vậy. Tôi
sẽ gọi một cô là Thomasina, theo tên một co bạn gái mà tôi đã chét mê chết mệt
hồi học trung học, nhưng cô ấy lại chẳng mê tôi (bây giờ tôi cá là cô ta đang
rất hối tiếc), còn cô kia tôi sẽ gọi là Calla. Tôi không biết liệu trên đời có
cái tên nào như thế không, chỉ là nó có vẻ hợp với câu chuyện này.
Thomasia và
Calla là hai cô gái lớn và họ rất xinh đẹp. Cả hai đều có mái tóc dài màu vàng
nhạt trải xuống tận thắt lưng. Sáng nào họ cũng dậy sớm, ngòi trên chiếc ghế
ngoài bao lớn phòng mình, và hai người hầu gái sẽ chải ánh nắng sớm vào mái tóc
của họ. Họ sẽ là những người phụ nữ đẹp nhất thế gian nếu không có một người
khác-cô em gái của họ.
Tên nàng là
Psyche, phát âm giống sigh-key, có nghĩa là "tâm hồn". Nó cũng có
nghĩa là "con bướm". Có lẽ một linh hồn trông như thế - mong manh,
đầy màu sắc và đẹp đẽ gióng như một con bướm, và có lẽ Pysche dẹp như thế bởi
vì người ta có thể thấy tâm hồn nàng hiện rõ trên gương mặt nàng.
Tôi dã cố gắng
miêu tả vẻ đẹp của nàng qua ngòi bút, nhưng những con chữ cứ trở nên lộn xộn
khi cố sắp xếp bản thân chúng thành những ngôn từ miêu tả một người mà không có
từ nào tả được, và cuối cùng chúng dành ngập chìm trong cơn lũ nước mắt vì
tuyệt vọng. Tôi ghét phải cố tạo ngôn từ bằng những con chữ ấy vài sau khi đã
khóc lóc ỉ ôi, chúng sẽ trở quá ướt át, không thể ở trên trang giấy được nữa.
Vậy mà sau câu chuyện này, khi những con chữ đã khô rồi, tôi sẽ thử sắp xếp
chúng thành những ngôn từ một lần nữa để các bạn có thể hiểu được dung mạo nàng
Psyche trông ra sao. Còn bây giờ, các bạn chỉ cần tin tôi khi tôi nói rằng là
người con gái đẹp nhất thế gian này.
Mọi người
trong vương quốc nói rằng Psyche phải là một nữ thần bởi vì nàng còn đẹp hơn cả
Venus, nữ thần Tình ái, người cho đến nay vẫn là người phụ nữ đẹp nhất của Tạo
hóa.
Tiếng tăm về
sắc đẹp của Psyche lan khắp thế gian. Chẳng bao lâu, người người từ khắp nơi đổ
về đây để được ngắm nhìn Pysche - Rome, Rumania; Lagos, Latvia; Moscow,
Mississippi; vịnh Xanh, Ghana; Paris, Ba Lan; Zurich, Zimbabwe.
Hằng ngày, vào
lúc bóng người náu mình dưới những bàn chân để trốn ánh mặt trời, những cánh
cổng gỗ lớn của hoàng cung được mở rộng, và Psyche ra ngoài đi dạo như thường
lệ. Đàn ông, đàn bà, trẻ con và vạn vật đều ngừng việc đang làm để ngắm nhìn
nàng. Chim bay ngang qua, thấy Pssyche, quên không vỗ cánh mà rơi xuống đất.
Những chú kiến dang tha mảnh vụn thức ăn mà đối với chúng nó to như nước Trung
Hoa, cũng không thể nhìn thấy gì khác ở pssyche ngoại trừ một phần mười sáu inch
chiếc móng chân cái của nàng, nhưng chỉ thế thôi cũng đủ khiến chúng thất thần
trước vẻ đẹp của nàng để rồi dánh rơi cả miếng mồi và chỉ biét nhìn nàng chăm
chăm.
Psyche dạo
bước dọc theo con đường dãn từ cung điện tới rìa của ngôi làng lớn nhất, không
quá xa, sau đó nàng lại quay trở về cung điện và cánh cổng lớn của hoàng cung
sẽ đóng lại sau lưng nàng. Nhưng trong khoảng thời gian còn lại trong ngày, cả
vương quốc sẽ chẳng làm được việc gì bởi vì mọi người, mọi vật đều ngẩn ngơ
nghĩ đến Psyche. Bò không cho sữa, cừu không chịu mọc lông, con gà quên ấp
trứng, người bán thịt không giết gia súc, bánh mì và bánh ngọt của bác thợ thì
cháy cả trong lò; còn thợ làm nến mụ đến nỗi không thể nhúc nổi sợi bấc vào
trong mỡ nến.
Thế thì, điều
này chẳng tốt cho nền kinh tế rồi. Kinh té bắt đầu trì trệ, rồi khủng hoảng và
cuối cùng rơi vào bế tắc.
Đức vua phải
làm gì đó, nếu không nền kinh tế sẽ sụp đổ hoàn toàn. Ngài trăn trở về chuyện
này và quyết định rằng, nếu mỗi tháng Psyche chỉ được dạo chơi vào một buổi
chiều thì nên kinh tế nước nhà sẽ ổn.
"Con
không tán thành việc phụ vương quyêt định con được làm gì và khi nào được
làm", Psyche nói với cha.
"Nền kinh
té của quốc gia này quan trọng hơn niềm vui của riêng con con đấy", đức
vua đáp lại.
Điều đó dã cho
bạn thấy ông là một vị vua như thế nào rồi! Ai lại cho rằng nền kinh tế của
quốc gia quan trọng hơn cả niềm vui của một người được chứ? Nhưng ông ta là vua
mà, và ông ta nói thế nào thì nó phải thế ấy thôi.
Ông ta hẳn đã
ngủ gật trong lớp học làm vua khi thầy giáo giảng về quy luật cung cầu. Khi
cung của một thứ bị giảm đi trong khi cầu của nó vãn tăng, nó sẽ trở nên đắt
giá hơn. Đức vua sẽ phải trả một cái giá rất đắt, bởi vì nhu cầu được nhìn ngắm
Psyche sắp bị phá hủy cả quốc vương này.
Chim chóc và
côn trùng mang chiếu chỉ của đức vua tới tận cùng bốn phương, một tuần sau, lời
của đức vua đã lan đến những nơi cách xa cả vạn dặm đường. Người người và vạn
vật rơi vào trạng thái hoang mang, lo lắng vì không còn biết ngày nào, giờ nào
nàng Psyche mới đi dạo. Chỉ có một cách để ai cũng có thể chắc chắn được nhìn
thấy nàng mà thôi. Cư dân của các quốc vương bắt đầu "gọi báo ốm" để
nghỉ việc. Toi biét ngày ấy họ chưa có điện thoại. khi tôi nói họ "gọi
báo", ý tôi là họ thò đầu ra ngoài của nhà họ mà hét lên" Tôi
bị" cúm răng nanh" nên không thể đi làm được !". Thé rồi họ
chuyển đến Vương Quốc Bên Bờ Biển Xanh Vĩ Đại để bất cức khi nào nàng Psyche đi
dạo, họ đều có thể ngắm nhìn nàng.
Chẳng bao lâu
sa, khắp vương quốc tràn ngập đủ mọi loại người không nói thứ ngôn ngữ này,
không biết tập quán và hơn thé, chẳng quan tâm đến quốc gia này. Tất cả những
gì họ muốn chỉ là được ngắm nàng Psyche mà thôi. Việc có quá nhiều người đến
vương quốc này để gây một sức ép lớn lên cơ sở hạ tầng, có nghĩa là ở đây chẳng
có đủ phòng tắm và giấy vệ sinh cho tất cả mọi người. Đức vua vội vàng giải
quyết vấn đề đó, mặc dù câu chuyện không nói rõ bằng cách nào. Nhưng tôi có thể
nói với bạn điều này: chỉ trong một thời gian ngắn, Shondie - thợ làm xẻng và
Tyrone thợ làm giấy vệ sinh đã trở thành những người rất giàu có.
Nhưng ngay cả
vấn đề sinh hoạt được khác phục, đức vua và hoàng hậu vẫn còn chuyện để lo
lắng. Đó chính là Psyche.
CHƯƠNG
2 - SẮC ĐẸP CỦA PSYCHE
Psyche không
những xinh đẹp mà còn rất thông minh, koong như hai người chị gái của nàng,
những cô nàng chẳng nghĩ đến điều gì khác ngoài việc ăn diện. Psyche hay suy
nghĩ về những điều quan trọng , chẳng hạn như : Ta là ai? Ý nghĩa của cuộc sống
của ta là gì? Mỗi sáng khi nhìn vào gương, nàng lại tự hỏi: "Sức đẹp là
gì? Những người khác nhìn thấy điều gì ở ta, mà họ cho rằng ta xinh đẹp?"
Nàng cứ chăm
chăm vào ình của mình trong gương và cố gắng ngắm nhìn bản thân như cách những
người khác vẫn nhìn nàng. Khong giống hai người chị gái, mái tóc Psyche đen
huyền và bóng mượt bời vì mỗi đêm trước khi đi ngủ, nàng thường đứng trên bao
lơn, chải ánh đêm vào tóc cho đến khi nó đen ánh lên. Như bao người, Mặt Trời
cũng bị mê mẩn bởi sắc đẹp của nàng. Khi nàng ra ngoài, nếu chỉ đi dạo trong
vườn thượng uyển Mặt Trời sẽ trải lên da nàng những tia sáng dịu dàng nhất cho
tới khi da nàng có màu của cát.
Ngắm mình
trong gương, nàng tự hỏi: "Liệu sắc đẹp của mình có phải nằm ở khuôn mặt
hình trái tim, đôi mắt lớn và cặp môi đầy đặn hay không. Điều gì khiến một
người được người ta thích thú ngắm nhìn, trong khi người khác thì không, còn
một gương mặt khác nữa lại chẳng để lại ấn tượng gì cả?"
Cuối cùng,
nàng sẽ thở dài và rời khỏi chiếc gương, những câu hỏi của nàng không có lời
giải đáp. Nàng không hiểu được sắc đẹp là gì, nhưng nàng biết: là người xinh
đẹp khiến nàng cô đơn . Những vương công tử đã tới cung điện cầu hôn Thormasia
và Calla, chẳng bao lâu sau , cả hai người họ đều kết hôn và đến sống ở vương
quốc bên cạnh.
Nhưng không có
chàng trai trẻ tuổi nào đến với Psyche cả. Khi đức vua mở tiệc ở đại sảnh của
hoàng cung, ngài thường xếp Psyche ngồi giữa những chàng quý tộc độc thân của
các gia đình danh giá nhất, nhưng trước sắc đẹp của nàng, lưỡi của những chàng
trai này nặng tựa núi cao. Trong khi với những cô gái trẻ khác, ngôn từ tuôn ra
từ những cái lưỡi đó chẳng khác gì giai điệu từ cổ họng của những chú chim đang
hót giữa mùa xuân.
Một hôm,
Psyche hỏi phụ vương và mẫu hậu của mình: "Thứ gì khiến cho con xinh đẹp
thế? Và sắc đẹp là gì ạ?"
Họ không biết
phải trả lời câu hỏi đó như thế nào, cũng như cái nhìn đau đáu trên gương mặt
hay nỗi đau đớn trong giọng nói của con gái mình.
Đức vua cười
gượng gạo, vẻ lo lắng. "Những câu hỏi đó phải dành cho nhà hiền triết của
chúng ta. Ngày mai, ta sẽ đưa ông đến gặp con. Ông ta sẽ nói cho con biết về
sắc đẹp nhiều hơn cả những gì con muốn biết."
"Không
đâu, phụ vương. Con đang hỏi phụ vương và mẫu hậu mà"
Giờ đến lượt
hoàng hậu nở nụ cười bối rối, lo âu: "Đừng bận tâm tới những câu hỏi không
có câu trả lời đó. Con nên mừng vì mình không xấu xí."
Đức vua nhìn
những giọt lệ tuôn rơi từ đôi mắt của Psyche và nhận ra là những câu trả lời
của ông và hoàng hậu vẫn chưa làm con gái thỏa mãn.
"Có phải
con muốn biết những người khác thấy gì khi họ nhìn con phải không?" Ông
nói
Psyche gật đầu, vẻ biết ơn vì có lẽ vua cha đã hiểu nàng.
Psyche gật đầu, vẻ biết ơn vì có lẽ vua cha đã hiểu nàng.
Nhà vua trầm
ngâm suy nghĩ hồi lâu rồi cũng nói "Xưa kia, ở vùng núi có một loài lan
rất hiếm và đẹp chưa từng thấy. Ông nội của cha từng đưa cha đến bãi đất có
loài lan ấy, bởi vì con người ta không thể tìm thấy loài hoa lan đó ở nơi nào
khác trên thế gian này. Lúc đó cha chỉ khoảng bảy tuổi, nhưng cha vãn nhớ
chuyến đi ấy như thế nó mới xảy ra sáng nay thôi. Vài tháng sau vị thần đã
giáng xuống những con bão tố kinh hoàng xuống Bờ Biển Xanh Vĩ Đại. Nước muối
mặn từ biển tràn qua đất liền, hủy diệt cây cối và thực vật. Vào mùa xuân năm
sau, ông nội và cha trở lại bãi đất ấy. Thánh thần ơi, cơn bão kia đã phủ đầy
muối mặn lên mặt đất, khiến cho loài hoa lan ấy không thể nào mọc được. Thế
nhưng , mỗi khi mùa xuân cha và đều quay trở lại nơi đó để tìm kiếm nó. Nó đã
biến mất, nhưng hồi ức về vẻ đẹp của nó vãn còn được đọng lại trong tâm trí tra
suốt bao năm qua. Cha không biết điều gì ở loài hoa lan đó khiến cho nó đẹp đén
nhường ấy. Có thể màu sắc hay hình dáng của nó. Hay lẽ là sự kết hợp tạo ra
điều còn tuyệt vời hơn hai thứ đó khi chúng đứng riêng rẽ. Cha chỉ có thể nói
với con rằng , khi nhìn thấy loài hoa lan đó , cha đã rất sửng sốt , cha cảm
thấy cuộc đời mình , dù lúc đó cha mới lên bảy, còn tuyệt vời hơn những điều mà
cha đã biết và biết về sau này. Ký ức về loài lan đó vãn tiếp tục mở rộng hơn
nữa cuộc sống của cha, vượt qua cả những giới hạn của thể xác và tinh
thần". Nhà vua mỉm cười . "Sắc đẹp của con cũng như thế đấy, con gái
yêu quý của cha ạ. Đó là một món quà dành cho tất cả những ai có dặc ân được
thấy nó. Mọi người ngắm nhìn con và họ cảm thấy hạnh phúc hơn".
Nhưng Psyche
không dễ dàng được nguôi ngoai như vậy. "Con nghĩ quả là tuyệt vời khi sắc
đẹp của con là một món quà đối với những người khác, nhưng đó không phải là câu
trả lời cho thắc mắc của con. Sắc đẹp có ỹ nghĩa gì đói với con chứ? Đó là điều
con đang muốn được biết."
"Con đúng
là một đứa vô ơn!" Mẫu hậu của nàng quở trách Mẫu hậu của nàng quở trách.
"Mọi cô gái trong vương quốc này sẽ làm bất cứ điều gì để có đc sắc đẹp
của con đấy.
"Con ước
mong sẽ có ngày con có thể cho họ cái sắc đẹp này", Psyche buồn bã đáp
lại. "Hãy để một người trogn só họ sống với cuộc sống cô độc này đi."
Thế rồi đức
vua, hoàng hậu và nàng công chúa út cũng sa vào một sự im lặng chẳng dễ chịu
gì.
CHƯƠNG
3 - NỮ THẦN TÌNH ÁI VENUS
Tất cả các vị
nam thần và nữ thần sống trên đỉnh Olympus, nơi đó cũng khá giống với mặt đất.
ở dấy cũng có sông suối, núi rừng, thung lũng, nhưng không có sa mạc. Điểm khác
biệt lớn nhất giữa hai nơi này là mặt đất nằm ở phía dưới bầu trời còn Olympus
nằm ở phía trên bầu trời . Tôi cũng không dám chắc là nó ở nơi nào nhưng tôi
biết nó nằm ở phía bắc của nơi này và phía nam của nơi khác.
Tôi sẽ dẫn bạn
đi một vòng và chỉ cho bạn thấy tất cả những cung diện, nơi các nam thần và nữ
thần sống, nhưng câu chuyện lại bảo rằng chúng ta không có thời gian để làm
việc ấy. Một trong những cái khó của người kể chuyện là các câu chuyện có thể
rất nóng vội. Khi đến lượt chúng được kể, chúng sẽ rất khó chịu nếu nếu chúng
nghĩ rằngbaạn đang quá lê thê, dài dòng. Vì vậy, ta phải khẩn trương ra vùng
ngoại ô của đỉnh Olympus để đến cung điện của Venus, nữ thần Tình ái.
Venus sống
cách xa cac vị thần khác bởi nữ thần không muốn họ tọc mạch chuyện của mình.
Mặc dù đã kết hôn với Vulcan (2), vị thần Thợ rèn, nhung nữ thần không mấy có
tài trong việc tuân theo chế độ hôn nhân một vợ một chồng. Làm sao nàng có thể
như thế chứ? Nàng là nữ thần của tình yêu là thứ duy nhất mà nàng chung thủy
đến cùng. Neus chồng nàng không hiểu điều đó thì đáng lẽ chàng ta không nên lấy
nàng. Ồ, dĩ nhiên, tôi có thể nghe thấy các bạn đang nói rằng nếu Venus biết rõ
về mình đến vậy thì nàng nên sống độc thân thì hơn. Tôi sẽ thử giải thích điều
đó với các bạn, nhưng câu chuyện này vừa mới bảo tôi rằng tôi sắp lạc đề và nó
khoogn có thời gian cho mấy chuyện vớ vẩn đó. Tôi đồng ý. Cách chắc chắn nhất
để mắc bệnh đau đầu là cố gắng hiểu những việc các vị nam thần và nữ thần đang
làm. Vì vậy hãy bỏ qua thôi, bởi vì tôi không cần một cơn đau đầu đâu.
Cung điện nữ
thần Venus được làm bằng màu hồng dịu của ráng chiều và màu trắng ngà rực rỡ
của ánh trăng. Nó rất rộng bởi nó phải cung cấp đủ chỗ ở cho tất cả những linh
hồn phiêu dạt đến đó. Tầng thứ nhất dành cho Venus và con trai nàng, thần Cupid
(3). Họ đã sống trong 2 cánh đối điện nhau của cung điện. Tầng thứ hai sẽ được
dành riêng cho linh hồn của những người có trái tim tan nát vì tình yêu, tầng
thứ ba dành cho linh hồn của những ai không biết yêu một cách khôn ngoan. (Linh
hồn của tôi chắc đã đến đó dưỡng sức không chỉ một lần sau khi cho phép đôi mắt
mang trái tim đi đến những nơi mà nó không thuộc về). Tầng thứ tư là đông đúc
nhất. Đó là nơi dành cho những linh hồn cô đơn. (Cái này chắc thuộc về người
đang cặm cụi gõ lại từng dòng nhật kí của tác giả trong đêm tối)
Thần Venus
chẳng làm gì ngoài việc đều đặn tới thăm các đền thở của mình ở dưới mặt đất
(Một đền thờ giống như một nhà thờ vậy, trừ việc ở đó không có đàn ống hay đội
hợp xướng hát thánh ca) Người trần gian sẽ đến dâng lễ vật lên nữ thần và nàng
sẽ lắng nghe những vấn đề rắc rối trong tình yêu của họ. Nữ thần lắng nghe nhiều
hay lắng nghe kỹ lưỡng, cẩn thận ra sao, điều đó phụ thuộc vào những thứ bạn
dâng tặng nữ thần, và Venus không thích những thứ rẻ tiền đâu. Trứng cá muối,
rượu sâm banh hay bất cứ thứ gì được làm từ vảii casơmia sẽ luôn giúp bạn có
được sự chú tâm không hề sao nhãng của nữ thần.
Tuy nhiên, gần
đây Venus không thấy có chút trứng cá muối, rượu sâm banh hay vải casmơmia nào
cả. Người ta không còn đến đền thờ của nàng nữa, và nữ thần không biết vì sao
lại thế. Vào buổi chiều đặc biệt hôm ấy, nữ thần sắp biết được lý do đó.
Nàng đang nằm
trên một chiếc ghế dài trước thềm cung điện của mình để dược massage. Hàng
tuần, Venus dành ra đến sáu ngày tự nuông chiều bản thân. Nàng sẽ được Oizys
(4) - nữ thần Đau đớn - xoa bóp và sau đó ngồi trong bồn nước nóng uống sâm
banh và ăn những trái dâu tây chín mọng. Tiếp sau đó, nàng sẽ làm móng và làm
tóc. Rồi nhà thiết kế trang phục của nàng sẽ mang vào một cái giá treo đầy
những chiếc váy dài mới nhất đến từ Oscar de la Olympus, và Venus sẽ thử từng
chiếc một. Việc nuông chiều bản thân quả là mệt mỏi, vì thế nàng sẽ chợp mắt
một chút và thức dậy đúng vào giờ ăn tối để thưởng thức món bít tết Diane sốt
phấn hoa và nho cùng cơm và đậu Hà Lan được phủ mật hoa. Vào ngày thứ bảy trong
tuần , Venus ngừng việc làm đẹp và đi đến các nhà thờ để nhận quà cùng sự tám
tụng của mọi người. Ít nhất mọi việc cũng từng diễn ra đều đặn như thế.
Thần Vulcanus
Ngày hôm đó,
khi Venus bắt đầu mơ màng dưới bàn tay điêu luyện của Oizys, nữ thần Đau đơn
khẽ thốt lên "Không biết chuyện gì đang diễn ra ở dưới kia nhỉ?".
Trong số các
vị thần, Oizys là vị thần bị thờ ơ nhất. Không có lấy mộ tđền thờ nào xưng tụng
nàng. Thậm chí không có bất kỳ câu chuyện nào kể về nàng như kể về thần
Jupiter, nữ thần Juno(5), thần Apollo (6) và nữ thần Venus. Nhưng bởi vì các vị
thần đều tránh mặt Oizys ngoại trừ lúc họ muốn được xoa bóp, nên nàng ta có rất
nhiều thời gian để xem ai đang làm gì với ai và tại sao. Nàng biết về những
chuyện xảy ra trên đỉnh Olympus nhiều hơn bất cứ người nào, kể cả thần Mercury
(7), vị thần chẳng làm gì ngoài việc đưa tin và mang chuyện ngồi lê đôi mách đi
khắp nơi. Vì vậy khi Oizys nói, như thể nàng đang lẩm bẩm với chính mình:
"Không biết chuyện gì đang xảy ra ở dưới đó nhỉ?", có nghĩa là nàng
biết chuyện gì đang xảy ra ở dưới đó. Nàng cũng biết thông tin này sẽ làm Venus
bị tổn thương. Nhưng nếu không có sự đau đớn thì cả thần linh lẫn người đều
chẳng bao giờ trưởng thành được.
"Chuyện
gì đang xảy ra ở đâu kia?" Venus hỏi, vẻ ngái ngủ. "Đau! Đừng bóp vai
ta mạnh quá. Ahh! Đúng rồi, tốt hơn rồi đấy." Nàng thở ra một hơn khoan
khoái và nhắm mắt lại. "Nàng nói có chuyện gì đấy đang xảy ra phải
không?" Nữ thần Tình Yêu hỏi lại vẻ ngái ngủ.
"Ở dưới
đó", Oizys lặp lại, chỉ xuống một vương quốc bé tí xíu bên rìa của Bờ Biển
Xanh Vĩ Đại. "Tất cả bọn người kia. Trông học có vẻ đang chờ đợi cái gì đó
hay ai đó."
Một cách miễn
cưỡng, Venus nhổm dậy và nhìn xuống trần gian. Phải mất một lúc nàng mới tìm ra
cái Oizys đang chỉ, nhưng rốt cuộc nàng chỉ thấy một đám đông đang xếp hàng hai
bên đường. Venus mỉm cười vẻ tiếc nuối. "Đó là việc từng xảy ra mỗi khi ta
dạo bước giữa những kẻ phàm trần", nàng thầm nghĩ.
Đám đông náo
loạn khi hai cánh cửa mở lớn của cung điện được mở ra. mọi người chen lấn xô
đẩy nhau để có chỗ quan sát tốt hơn.
"Vị vua
của vương quốc này chắc hẳn rất được yêu quý", Venus thì thầm. Nàng háo
hức muốn thấy người đàn ông đã khiến cho dân chúng mến mộ đến thế.
Nhưng người
bước ra lại là một cô gái có sắc đẹp không giống với bất kì thứ gì mà nữ thần
Venus từng thấy, kể cả bóng phản chiếu trong gương vẫn nhìn lại nữ thần mỗi
sáng. Đán đông im lặng đến mức bạn có thể nghe được tiếng màu xanh lá chảy vào
trong những chiếc lá non. Một vài người xúc động đến mức ngất xỉu khi nhìn thấy
cô gái nọ. Những người khác thì ngây ra nhìn, nước mắt chảy tràn trên khuôn
mặt.
Khi cô gái trẻ
bước đi, những cánh hoa tự bứt mình khỏi những bông hoa ven đường và bện thành
một vòng hoa, rồi đặt lên mái đầu của nàng ta.
"Ai
đó" Venus hỏi, không muốn tin vào điều nàng đang nhìn thấy.
"Ồ, tôi
cũng thắc mắc không biết đó có phải là người mà tôi đã nghe thần Chiến tranh
Mars(8) và thần Apollo nói đến hôm trước không." Oizys đột ngột ngừng lại,
như thế nàng ta sợ rằngm ình đã nói quá nhiều. Cách đây không lâu, Mars và
Venus từng có một cuộc tình đầy say đắm. Khi thần thợ rèn Vulcan biết được
chuyện đó, thần đã giăng một cái bẫy phía trên giường của nàng. Vào lần vụng
trộm sau đó giữa Venus và Mars, cái bẫy chụp lên người họ. Vulcan đã hô hoán
tất cả các vị nam thần, nữ thần đến bắt quả tang cả hai bọn họ đang lõa lồ cùng
nhau.
Venus sa sầm
mặt mày khi nghe đến người tình trước đây của mình. Mặc dù họ không còn là tình
nhân nữa, nhưng nàng không thích cái ý nghĩ rằng chàng ta đã để mắt tới một
người đàn bà khác, đặc biệt lại là một kẻ phàm trần.
"Mars và
Apollo dã nói chuyện gì ?"
"Ồ, chẳng
có gì cả", Oizys khẽ đáp.
"Hãy trả
lời ta đi"
"Chẳng có
gì cả mà. Chỉ là chuyện đàn ông vẫn nói thôi, người biết họ rồi đấy. những điều
họ nói chẳng đáng được nhắc lại đâu."
"Ta sẽ
quyết định điều đó đáng hay không đáng nhắc lại. Giờ thì hãy kể cho ta nghe đó
là chuyện gì."
Oizys lại thở
dài, nhưng cười thầm trong lòng. Cái bẫy nàng sắp đặt cho Venus còn tinh vi hơn
cả cái bẫy Vulcan đã làm. "À, họ nói rằng nàng ta đẹp hơn bất cứ nữ thần
nào trên đỉnh Olympus này."
Venus giận
điên người. "Ai đã nói vậy hả?" Nàng đòi được biết. "Ai trong
bọn họ?"
"Là thần
Apollo", Oizys nói, giả vờ tỏ vẻ miễn cuowngnx.
"Apollo!"
Venus kêu lên. Nàng sẽ rất đau khổ nếu thần Mars là người nói ra câu đó, nhưng
sẽ còn tồi tệ hơn nhiều khi câu nói đó là của thần Apollo bởi vị thần này không
thể nói dối.
Nhưng Oizys
thì có, vì chính nàng là kẻ đã đặt điều dối trá đó cho Apollo.
"Nàng
nghĩ ai là người phụ nữ đẹp nhất trong vũ trụ này?" Venus hỏi.
"Là
người, Oizys vội vàng đáp. "Kẻ phàm trần nào có thể sánh với sắc đẹp tuyệt
thế của người chứ?"
Thực vậy, kẻ
phầm trần nào chứ? Venus lặng lẽ nói. "Tên của.... của sinh vật trên mặt
đất nghĩ rằng ả xinh đẹp hơn ta là gì?"
"Nếu tôi
không nhớ làm thì Apollo gọi nàng ta là Pysche."
"Psyche!"
Venus lặp lại với vẻ ghê tởm. "Hãy để ta yên, Oizys."
"Nhưng
tôi vẫn chưa xoa bóp cho người xong mà. Chẳng có điều gì dễ chịu hơn một lượt
massage kỹ lưỡng trong lúc này."
"Phải,
phải, ta biết, nhưng ta cần được ở một mình. Hãy để ta yên."
Oizys cười
thầm, thu nhặt những lọ dầu nhỏ và rời đi.
Venus trở vào
trong, một bồn nước nóng được những người hầu đổ đầy đang bốc hơi nghi ngút.
Nàng cởi áo, bước vào bồn tắm và ngồi xuống. nàng phải làm điều gì đó với đứa
con gái ten Psyche này. phải chăng nó chính là lý do khiến người ta thôi không
còn tới thờ phục ở các đền thờ của nàng? Có lẽ bọn người tràn đó đã quên mất
nàng xinh đẹp đến thế nào rồi. Nàng sẽ ngay lập tức đến đền thờ của mình là
Vương Quốc Bên Bở Biển Xanh Vĩ Đại. Khi bọn chúng thấy nàng, chúng sẽ nhớ ra vẻ
đẹp thực sự là thến ào, và sẽ từ bỏ việc nâng niu ca tụng mà không sớm thì muộn
cũng sẽ phai tàn.
Khi Venus tắm
xong, những người hầu của nàng, ba nữ thần Duyên dáng (9) - Aglaia, Charis và
Pasithea - nhanh chóng bước đến với những chiếc khăn tắm được làm từ những con
gió nhẹ áp áp của thần Gió Nam. Họ lau khô người cho nàng , mặc cho nàng một
chiếc váy dài bằng lụa và casomia màn trắng. Mái tóc suôn dài đen nhánh của
nàng được bôi đầu cho tới khi từng sợi sáng bóng lên với vẻ rực rỡ đáng ao ước.
Cùng lúc đó, cỗ xe bằngvaàng do những con thiên nga kéo đang đợi nàng trên thảm
cỏ mênh mông bên ngoài cung điện. Những nữ thần Duyên dáng giúp Venus lên xe,
rồi nàng bay xuống trần gian để giành lại địa vị chính đáng trong trái tim của
những kẻ phàm trần.
Khi nữ thần
Venus đến ngồi đền thờ của nàng nằm trên sườn đồi bên Bờ Biển Xanh Vĩ Đại, nàng
đã choáng váng trước những gì nàng trông thấy. mái dền đang võng xuống; bệ thờ,
nơi những kẻ đến dâng lễ từng dùng làm chỗ đặt những món lễ vật dâng lên nàng
thì bị sụp cả xuống, phủ đầy bụi và mạng nhện. Sàn cẩm thạch của đền thờ bị che
kín dưới những lớp lá úa. Những kẻ trông nom đền thờ đâu cả rồi? Không lẽ chúng
cũng đang ở trong đám đông và chờ đợi sự xuất hiện của Pysche?
Trong cơn phẫn
nộ, Venus quay lại cỗ xe thiên nga kéo và bay thẳng về con đường lớn, nơi một
giờ trước Pssyche đã dạo bước. Mỗi người vẫn đang nấn ná ở đó, chưa muốn rời
đi, hy vọng cô gái trẻ sẽ xuất hiện lần nữa. Không ai dể ý tới cỗ xe kéo của nữ
thần Venus khi nó đỗ xuống trước cánh cổng lớn của cung điện. Không ai nhận
thấyn ữ thần đang bước đi dọc theo con đường lớn. Venus nhìn vào khuôn mặt của
những kẻ phàm tục đó, hy vọng thấy một ánh nhìn nhận biết trong mắt họ. Nhưng
dù mắt họ vẫn mở, hộ không thể trông thấy Venus bởi họ còn mải mê ngắmn hìn
hình cảnh của Psyche đã in hằn trong tâm tưởng họ.
Không thể tiếp
tục chịu sự sỉ nhục này lâu hơn, Venus nhanh chóng quay lại đỉnh Olympus, giận
dữ hơn bao giờ hết. Nếu nàng không làm điều đó, nàng sẽ thấy mình đi lang thang
khắp thế gian và bị người đời thờ ơ. Điều đó đã từng xảy đến với các nam thần và
nữ thần không còn được người trần gian tin vào nữa. Nàng đã chứng kiến họ -
thần Astarte (10) , nữ thần Isis, thần Osiris (11), thần Marduk (12), thần
Gilgamesh (13) - rất nhiều các vị thần cổ đại dạo bước giữa những người phàm
trần, mà những kẻ này không nhận ra họ, như thể họ chưa bao giờ tồn tại vậy,
nhưng các vị thần lại không thể chết. Nếu như không có ai đó nhận ra sự tồn tại
của bạn thì đêìu đó có khác gì đã chết đâu.?
"Nhân
danh thần Jupiter, con đag ở đầu hả Cupid?" Nữ thần hét lên.
Nếu có khi nào
nàng cần đến cậu con trai của mình, thì đó chính là lúc này đây. Vị thần này
biết cách trừng phạt loài người bằng sự ham muốn của tình yêu hơn ai hết. Thực
vậy, bản thân nữ thần cũng biết rõ sức mạnh của thứ bùa mê mà Cupid tẩm vào
trong những mũi tên của chàng. Nàng vãn còn đâu buồn vì một tình yêu không
giống với bất cứ tình yêu nào nàng từng biết hay sẽ bết trong cuộc đời bất tử
của mình.
_________
1_ Nữ thần
Tình ái Aphrodite trong thần thoại Hy Lạp,. Tên các vị thàn trong câu chuyện
này đều được lấy từ thần thoại La Mã, người La Mã cổ lấy các vị thần trong thần
thoại Hy Lạp về để thờ phụng và đặt tên lại cho họ.
2_ Vị thần Thợ
rèn Hephaestus trong thàn thoại Hy Lạp, con trai của thần Zeus và nữ thần Hera
(cũng có trong phiên bản kể thần là do Hera tự sinh vì tức khí khi thấy Zeus tự
sinh ra nữ thần Atena bằng đầu), có hình dáng xấu xí và bị thọt chân nhưng rất
tài hoa trong lĩnh vực kim khí. Vị nữ thần Tình yêu quá xinh đẹp nên thần Zeus
đã gả nàng cho Hephaestus để ngăn chặn bớt những chuyện đó.
3_ Thần Tình
yêu Eros trong thần thoại Hy Lạp, không rõ cha của thần Eros là ai.
4_ Con gái của
nữ thần Bóng đêm Nyx, tên vị thần này vẫn được giữ như trong thần thoại Hy Lạp
5_ Nữ thần
Hera, vợ của Zeus trong thần thoại Hy Lạp. Bà là nữ thần của hôn nhân và gia
đình.
6_ Vị thần của
tự do, sự trung thực, chân lý, vinh quang và chiến thắng, đồng thời là người
cai quản nghệ thuật, là vị thần xạ thủ bách phát bách trúng. Apollo. Apollo
cũng là vị thần tiên tri và chữa bệnh, cai quản các bệnh tật của người trần.
Chỉ Apollo là vị thần duy nhất trong mười hai vị thần quan trọng được giữ
nguyên tên như cũ như trong thần thoại Hy Lạp. Là con trai của thần Zeus và nữ
thần Leto, anh trai sinh đôi với nữ thần săn bắn Artermis (nữ thần Diana trong
thần thoại La Mã).
7_ Thần Hermes
trong thần thoại Hy Lạp, vị thần đưa tin và là vị thần của các lái buôn, trộm
cắp và người đi du lịch.
8_ Thần chiến
tranh Ares trong thần thoại Hy Lạp, con của thần Zeus và Hera, nhưng thần Zeus
không ưa đứa con này vì bản tính hiếu chiến.
9_Ba nữ thần
của sự quyến rũ, sắc đẹp, tự nhiên sáng tạo và sinh sản trong thần thoại Hy
Lạp; Aglaea (Sắc đẹp), Euphrosyne (Vui vẻ) Thalia (Dí dỏm)
10_Vị nữ thần
cổ đại trong tôn giáo của vùng Trung Đông và Bắc phi, đại diện cho sự sinh sôi,
tình duc và chiến tranh, có nguồn gốc từ nữ thần Ishtar của vùng Mesopotamia,
vùng đất nằm giữa 2 con sông Tigris và Euphrates, phía đông Địa Trung Hải.
11_Nữ thần
Isis và thần Osiris là hai anh em và cũng là vợ chồng trong tín ngưỡng của
người Ai Cập cổ đại.
12_Vị thần cổ
đại trong tín ngưỡng vùng Mesopotamia
13_Vị thần của
người Sumeri, cũng thuộc vùng Mesopotania xưa. vị thần này được miêu tả là hai
phần là thần và một phần là người
CHƯƠNG
4 - VENUS VÀ ADONIS
Chuyện xảy ra
khi Cupid còn nhỏ. Venú đang đến thăm các đền thờ của nàng, nhưng tâm trí lại
chẳng tập trung chút nào vào những rắc rối yêu đương của người trần gian. Nàng
chỉ mải nghĩ về Cupid, đứa con mà nàng cảm thấy nhớ nhung đến mức nàng không
ngờ mình có thể nhớ nó đến thế. Nàng nhanh chóng hoàn thành nghĩa vụ ở dền thờ
và vọi vàng quay trở về Olympus bên cậu con trai yêu dấu.
"Mẹ sắp
bắt được con rồi", nàng vui vẻ loan báo ngay khi bước qua ngưỡng cửa phòng
ngủ của cậu con trai.
Cupid biết
điều đó có nghĩa là mẹ sắp sửa cù mình, nên cậu bắt đầu cười rúc rích. Cậu đang
ngồi trên giường và vội vã chui xuống dưới tấ mchăn khi thấy mẹ bước về phía
mình.
Nhưng đúng lúc
Venus tới bên giường nàng vấp phải cây cung của Cupid đang nằm trên sàn nhà. Nữ
thần ngã nhào xuống giường và đè lên bao đựng tên mà Cupid vô ý vứt ở đó.
Mẹ đã nhắc nhở
cậu không biết bao nhiêu lần.: "Cupid! Hãy treo cây cung và bao đựng tên
của con ra sau tủ". Thế nhưng, lại một lần nữa, vị thần bé con quên lời
dặn, hay có lẽ cậu cảm thấy không thích làm theo những gì mẹ yêu cầu.
Một mũi tên
vàng thò ra khỏi bao dựng tên châm vàolaàn da trên bầu ngực Venus. Nữ thần há
hốc miệng vì kinh hãi. Cả nữ thần và Cupid đều biết chuyện gì đã xảy ra. Cupid
cười to! Venus muốn tát cho cậu con trai một cái , nhưng chất đọc trên mũi tên
khí nàng phải lòng một cách vô vọng với người đầu tiên mà nàng nhìn thấy. Lạy
nữ thần Juno, kẻ đó không thể là con trai của nàng được! Nữ thần lập tức che
kín mắt, vội vã ra khỏi phòng của Cupid, chạy dọc theo hành lang dài, bước qua
lối vào ngăn cách hai cánh cửa cung điện và đi thẳng vào phòng nàng. Ở cánh bên
kia của cung điện, tiếng uười của C upid vẫn còn văng vẳng vọng lại tai nàng.
Suốt ba ngày
trời, Venus tự nhốt mình trong phòng và không muốn gặp ai cả. Vết thương nhanh
chóng liền da, nhưng chất độc trên đầu mũi tên lại hiệu nghiệm hơn nữ thần
tưởng. Một ít chất độc còn ngấm trong máu của nàng.
Đinh ninh rằng
vết thương của mình đã lành, Venus ra ngoài và nhìn xuống hạ giới để xem có
chuyện gì xảy ra trong những ngày nàng tự nhốt mình trong phòng không. Khi nữ
thần nhìn thấy người đầu tiên là một thanh niên có vẻ đẹp đáng kinh ngạc và
nhanh hơn cả một cái chớp mắt, nàng laaplj tức muốn chàng, cần chàng và không
thể chịu được nữ thần sống thiếu chàng. . Nữ thần Tình ái nhận ra khi đã quá
muộn rằng: nàng vãn bị nhiễm độc, nhưng nàng chẳng quan tâm nữa. Trong cả cuộc
đời bất của của nàng, nàng chưa từng yêu ai như yêu chàng trai mà nàng đang
nhìn không chớp mắt này.
Tên chàng là
Adonis, và chàng vô cùng đẹp trai, cũng giống như nàng vô cùng xinh đẹp vậy
Chàng đang đứng trên đồng cỏ để luyện ném lao thì một cỗ xe bằng vàng do những
con thiên nga kéo xuất hiện trên bầu trời. Trước cả khi nữ thần Venus bước về
phía chàng, chỉ cần một cá liiếc mắt, chàng đã lập tức yêu nàng, giống như nàng
vậy. Làm sao một người phàm tràn có thể kháng cự lại nữ thần Tình ái được chứ?
Venus từng yêu
rất nhiều, nhưng tình cảm của nàng dành cho những người đàn ông đó chẳng là gì
so với ngọn lửa tình yêu nàng dành cho Adonis. Nàng nhận ra trước đây nàng đã
nhầm lẫn tình yêu với sự ham muốn. Nhưng sự ham muốn chẳng có ý nghĩa gì ngoài
việc nuôi dưỡng khoái lạc . Ngay khi sự ham muốn của nàng được thỏa mãn, nàng
chẳng còn để ý người nằm cạnh nàng là ai nữa. Thế nhưng với Adonis, sự ham muốn
dưc thay thé bằng sự quan tâm sâu sắc và cuồng nhiệt đến sự khỏe mạnh về thể
xác lẫn tinh thân và hạnh phúc của người kia.
Adonis thích
săn bắn, và Venus vui vẻ cùng người yêu trong ruổi qua những cánh rừng và những
ngọn đồi khi chàng rượt đuổi thỏ và hươu nai
Nhưng Adonis
bắt dầu thấy chán việc săn bắn những con thú vô hại. Có thử thách gì trong đó
chứ? Chàng muốn theo đuổi những con thú to lớn và nguy hiểm hơn kìa, như lợn
lời dực, sói, gấu và sư tử, những con vật với hàm răng nhuốm đầy máu của những
kẻ đã bị chúng giết và ăn thịt. Nhưng Venus lo sợ thay cho chàng.
"Tình yêu
của em. Cơ họi để chàng thể hiện sự dũng cảm la fkhi chàng săn những con thú
nhút nhát chạy trốn ngay khi vừa nghe tiếng bước chân chàng. Đừng có đuổi theo
những con thú hung dữ không hề biết nao núng trước sự dũng mãnh, gan dạ của con
người. Hai cánh tay và đôi chân chàng sao so được với bốn chân tráng kiện và
những chiếc răng gớm ghiếc của các con thú dữ đội đó chứ? Em cầu xin chàng.
Đừng tỏ ra dũng cảm khi điều đó đồng nghĩa với việc đặt trái tim em bên bờ vực
của sự đau khổ. Đừng đặt niềm khao khát muốn chứng minh bản thân của chàng lên
trên tình yêu của em. Vẻ đẹp của chàng mê hoặc em, nhưng nó chẳng lay chuyển
được trái tim của những con lợn lòi, chó sói, gấu hay sư tử kia đâu".
Adonis miễn cưỡng
tôn trọng những mong muốn của người yêu. Nhưng rồi ngày định mệnh cũng đến, khi
Venus phải thực hiện những bổn phẩn của một nữ thần, những bổn phẩn mà nàng đã
lơ là từ khi yêu và quấn quýt với Adonis.
Ngay khi Venus
và cỗ xe thiên nga kéo của nàng bay về trời, Adonis liền đi vào rừng. Thật kỳ
lạ, gần như ngay lập tức, một con lợn lòi đực dã đứng sẵn trên con đường mòn
như thể chỉ đang chờ đợi một mình chàng mà thôi.Có người nói rằng đó không phải
là một con lợi lòi bình thường, mà chính là thần Chiến tranh Mars đã đội lốt
con thú nanh nhọn này bởi vì thần ghen tức khi thấy Venus yêu một người khác
còn nhiều hơn nàng từng yêu thần. Những người khác lại khăng khăng rằng con lợn
lòi đó là thần Thợ rèn Vulcan, một lần nữa nổi giận vì Venus lại đang nhạo báng
và coi thường cuộc hôn nhân của họ.
Nhưng có lẽ
con lợn lòi đó cũng chỉ là một con lợn lòi bình thường mà thôi. Adonis rất hào
hứng và vui mừng khi có cơi hội được thử thách bản thân và khả năng của mình.
Chàng phóng mũi lao vào con thú. Hỗi ôi. Mũi lao đâm vào lớp da cứng của con
lợn lòi chỉ làm cho nó tức giận chứ không làm nó bị thương. Con thú dùng cặp
nanh dài dánh bật mũi lao ra, rồi lồng lên giận dữ, tấn công Adonis.
Đôi chân của
một con người sao so được với bốn chân của một con thú dữ? Con lợn lòi dễ dàng
đuổi kịp chàng. Adonis thét lên khi cặp nanh nhọn đâm sâu vào cạnh sườn và ngực
chàng.
Venus mới đi
được nửa đường tới đền thờ của nàng ở Atlantis thì nghe tiếng thét vang đầy
kinh hãi mà nàng có thể nhận ra ngay giữa tất cả những khác dưới mặt đất hay
trên trên đỉnh Olympus.
"Adonis!"
Nàng lập tức cho cỗ xe quay lại. Ngay từ xa, nàng đã trông thấy thân hình của
người yêu nằm trên con đường mòn trong rừng, máu tươi bao bọc chàng như thể đó
là một chiếc áo choàng. Những con thiên nga chưa kịp hạ cỗ xe xuống mặt đất,
Venus đã lao tới bên chàng. Nhưng chàng đã tắt thở.
Nàng ôm chạt
người yêu trong lòng, khóc than với Số phận: "Sao người có thể cho phép
điều này xảy ra chứ? Nhưng ta sẽ không để người chiến thắng hoàn toàn
đâu!"
Nàng tưới rượu
tiên lên thần mình đỏ máu đầy khiêu gợi của Adonis. Dòng máu ấy bắt đầu sủi
bọt. Thế rồi từ đó bỗng trồi lên một loài hoa có màu đỏ như máu, nhẹ nhàng và
mong manh như vết thương đau đớn đang từ từ lành lại. Loài cỏ chân ngỗng, hay
còn được biết đến với tên gọi hoa gió, đã được sinh ra như vậy. Cánh của chúng
vô cùng yếu ớt, mỗi khi gió thổi đến, chúng sẽ đổ rạp xuống và chết.
Đó là một vật tưởng niệm đáng buồn nhưng thích hợp với chàng Adonis đẹp trai.
Đó là một vật tưởng niệm đáng buồn nhưng thích hợp với chàng Adonis đẹp trai.
Đến tận bây
giờ, nỗi đau mất Adonis vẫn nhói lên trong lòng nàng mỗi lần nàng nghĩ đến
chàng. Nữ thần dã bị cướp mất đi người yêu dấu, và giờ đây Psyche lại đang lấy
đi tình yêu của mọi người dành cho nàng. Nữ thần đã không thê rlamf gì để ngăn
chặn cái chết của Adonis, nhưng nàng sẽ khiến cho Psyche phải ước rằng mình
không bao giờ được sinh ra trên cõi đời này.
CHƯƠNG
5 - THẦN CUPID XUẤT HIỆN
Khi nghĩ đến
Cupid, tôi cá là bạn hình dung ra một đứa trẻ vô cùng đáng yêu, mũm mĩm với đôi
cánh nhỏ trên lưng và một cây cung với những mũi tên trong tay. Vì đã ham muốn
và yêu đương rất nhiều lần (thú thực, số lần tôi ham muốn nhiều hơn gấp bội số
lần tôi yêu thực sự), tôi biết một đứa bé quấn tã thì chẳng liên quan gì tới
điều đó cả. Cần phải là một vị thần với cái đầu láu lỉnh, ranh ma và vô lương
tâm mới có thể khiến tôi vướng vào mấy phụ nữ đó, những người mà đứng trước họ,
tôi từng tuyên bố tình yêu bất diệt của mình.
Vì vậy, nếu
bạn nghĩ rằng mình đang nghe câu chuyện về một cậu bé có đôi má đỏ hồng và bay
lượn quanh những đám mây thì bạn nên gấp ngay cuốn sách này lại (ai đang đọc
online thì tắt ngay cái tap này đi:D) . Thần Cupid mà tôi sắp kể với bạn là một
thanh niên cao lớn và rát điển trai. Thân hình của chàng còn đẹp hơn cả tượng
điêu khắc, bạn có thể thấy từng cơ bắp, đường gân, dây chằng của chằng. Môt đôi
cánh dài, mượt mà mọc ra từ xương bả vai chàng giống như một giai điệu đang
kiếm tìm một ca sĩ vậy.
Trong số tất
cả các vị thần, có lẽ chàng là vị nam thần đẹp nhất, điều đó thích hợp với một
vị thần Tình yêu. Biểu tượng đặc biệt của chàng là hoa hồng, vì như các bạn
biết đấy. một bông hồng vừa đẹp vừa thơm, nhưng thân noslaij đầy gai nhọn. Đó
là phép ẩn dụ tốt nhất để miêu tả Cupid. Ẩn sau khuôn mặt và thân hình đẹp đẽ
ấy là một cá tính mà các vị nam thần và nữ thần chẳng hề muốn đến gần. Họ luôn
thận trọng, ráng không cho chàng nổi giận, bởi vì vị thần đẹp đẽ này có thể bắn
những mũi tên vào họ, và lập tức các thần sẽ yêu say mê một con bò hay một bức
tượng đá nào đó.
Nhà thơ Hy Lạp
Sappho miêu tả thần Cupid là " vừa ngọt vừa đắng", trong khi Hesiod,
một nhà thơ Hy Lạp khác lại viết rằng Cupid "làm bủn rủn tứ chi và chế ngự
óc phán đoán của con người và thần linh". Tôi ước gì có ai đó đưa những
lời của Hesiod đến cảnh tôi khi tôi mới mười lăm tuổi. Có lẽ tôi sẽ không để
mình bị bủn rủn tứ chi quá nhiều lần như thế. Nếu óc xét đoán của tôi về phụ nữ
tệ hơn, tôi đã bị bắt và nhốt vào tù mà không có khả năng được tha trước thời
hạn rồi.
Như tôi đã
nói, thần Cupid chẳng quan tâm tới thứ gì ngoài việc gieo rắc ham muốn xác thị
và đam mê bằng những mũi tên có đầu bằng vàng và sự đau khổ cùng hỗn loạn bằng
những mũi tên có đầu bọc chì của chàng ta. Chẳng có gì quan trọng nếu chàng tạo
ra hay phá hủy những mỗi quan hệ. Chẳng có gì quan trọng nếu những kẻ bị chàng
tiêm nhiễm sự đam mê thấy hứng khởi hay suy sụp bởi những cảm xúc đang tràn
ngập trong lòng họ. Chừng nào sự say mê và ham muốn hay đau khỏ và hỗn loạn còn
ngự trị trong cuộc sống của những kẻ phàm trần, chừng đó Cupid còn hạnh phúc.
Đó là lý do vì
sao Venus muốn chàng" chăm sóc" Psyche. Không vị thần nào thích hợp
với việc trả thù chon nữ thần bằng chính coi trai nữ thần, người mà Venus tin
rằng sẽ thực hiện chính xác những gì nữ thần mong muốn.
Nữ thần Tình
ái tìm thấy Cupid trong xưởng mộc của chàng, thần Tình yêu đang làm một loạt
những mũi tên và đầu bọc mới. Những mũi tên và đầu bọc vàng được nhúng vào một
chất độc sẽ tiêm nhiễm cho những kẻ phàm trần sự đam mê của tình yêu và ham
muốn dục vọng. Những mũi tên có đầu bọc chì được tẩm một loại chất độc khác.
Chúng khiến những kẻ đang yêu quay ra căm ghét nhau và hủy diệt ngay cả những
kỉ niệm hạnh phúc của những cặp đôi yêu thương nhau nhất.
Cupid vừa hoàn
thành công việc của mình thì Venus bước vào. "Con đây rồi, con trai yêu
quý!" nữ thần chào con trai.
"Mẹ
ạ", Cupid đáp lại một cách ấm áp. Chàng dừng tay và ôm hôn mẹ. Hai vị thần
nhìn nhau chăm chú như những người đang yêu. Không biết các bạn thì thế nào,
chứ tôi không nghĩ đó là cách mà mẹ và con trai nhìn nhau. Nhưng Venus là người
phụ nữ duy nhất trong cuộc đời chàng. Mặc dù thần tình yêu có hẳn một lâu đài
xinh đẹp nằm ẩn mình trong một thung lũng giữa vùng núi cao ở Vương quốc Bên Bờ
Biển Xanh Vĩ Đại, nhưng chàng rất khi ở đó. Giống như nhiều người đàn ông khác,
chàng muốn tiếp tục sống ở nhà và nhận sự chăm sóc của mẹ. Venus cũng muốn thế.
Những điều nữ thần sẽ làm với người phụ nữ nào cố gắng lấy mất cậu con trai của
nàng chắc sẽ chẳng phải là một cảnh tượng đẹp đẽ gì.
"Mẹ cần
nhờ con một việc, con trai ạ"
"Xin mẹ
cứ nói ra mong ước của mẹ và mọi việc sẽ như ý mẹ. Mẹ biết điều đó mà"
"Con quả
là một cậu bé dễ thương"
"Làm sao
có thể không như thế được chứ, với một người giống như mẹ đây?"
Venus cười tươi "ở Vương quốc Bên Bờ Biển Xanh Vĩ
Đại có một phụ nữ trẻ. Tên ả là Psyche, một cái tên khá kiêu ngạo đối với một
kẻ phàm tục, nếu con muốn biết ý kiến của mẹ. Ả rất xinh đẹp dù vẻ đẹp ấy khá
thô thiển và tầm thường. Mẹ nghi ngờ ả chỉnh là một loài yêu quái đội
lốt người, bởi vì mọi người từ khắp nơi đang đến tôn sùng ả như thể ả là, quái
thật, là mẹ đây. Con đã bao giờ nghe thấy điều gì lố bịch đến thế trong cuộc
đời mình chưa? Lẽ dĩ nhiên là chưa rồi.
Vì thế mẹ
không thể cho phép chuyện này tiếp diễn. Con có thể làm cho ả Psyche này phải
lòng người đàn ông không được mong đợi nhất trong Vương quốc, kẻ xấu xí đến mức
không thể tin được, nhai thức ăn khi miệng vẫn mở to, ngáy như sấm và không một
xu dính túi được không? Ý mẹ là thế đấy. Con sẽ làm điều đó vì mẹ chứ, con
yêu?"
"Coi như
việc này đã xong rồi đấy, mẹ ạ"
"Đúng là
đứa con ngoan của mẹ"
Cupid ngạc
nhiên khi thấy trán mẹ mình nhăn lại đầy căng thẳng và trong mắt vị nữ thần
xinh đẹp hiện lên một nỗi khắc khoải bồn chồn. Chàng chưa bao giờ thấy mẹ mình
lo lắng đến vậy.
"Mẹ đừng
lo lắng. Có thể con sẽ khiến kẻ mạo danh này phải lòng một con lợn, hay một
tảng đá lớn bị mài mòn. Sẽ chẳng còn kẻ nào muốn tôn sùng ả sau khi họ nghe nói
đến việc ả ngâm nga những vần thơ tình với một hòn đá nâu"
Venus cười
vang, nhưng tiếng cười của nữ thần hơi quá lớn và kéo dài hơi lâu. "Mẹ sẽ
nóng lòng chờ đợi con quay về đấy", nàng đáp, giọng nói như thắt lại.
"Con sẽ
lo chuyện này vào tối nay", chàng cam đoan với mẹ.
Cupid băn
khoăn tự hỏi vì sao mẹ chàng lại quá căng thẳng với một phụ nữ phàm trần đến
thế. Làm sao mà sắc đẹp của một phụ nữ tất yếu phải chết lại sánh được với sắc
đẹp của một nữ thần bất tử, nhất là sắc đẹp của nữ thần Venus chứ? Ý nghĩ đó
thật kì quặc, nực cười. Kẻ nào dám cả gan cho phép mình được so sánh, thậm chí
là nhầm lẫn, với nữ thần Tình ái vậy nhỉ? Chàng sẽ dạy cho con bé Psyche một
bài học mà nó không bao giờ quên được.
CHƯƠNG
6 - CUPID KINH NGẠC
Đêm đến. Thần
Cupid nạp đầy bao đựng tên với số lượng tên vàng và chì bằng nhau rồi bay xuyên
qua màn trời ngăn cánh phần phía trên và phía dưới của bầu trời. Khi đến Vương
quốc Bên Bờ Biển Xanh Vĩ Đại, vị thần điển trai dễ dàng lướt đi trên những mái
nhà, săm soi nhìn vào những cửa sổ cho tới khi chàng thấy một cặp vợ chồng đang
nắm tay và hôn nhau. Chàng mỉm cười ranh mãnh dương cánh cung với mũi tên với
đầu bọc chì và bắn thẳng vào ngực người phụ nữ qua cánh cửa sổ để mở. Ngay lập
tức cô ta đẩy người chồng ra và la lên: "Tôi phát ốm với chuyện này rồi.
Đây là tất cả những gì anh quan tâm, tất cả những gì anh mong muốn. Anh chẳng
quan tâm gì đến tôi hết. Tất cả những điều anh quan tâm chỉ là tình dục mà
thôi!"
Người chồng
trông như vừa bị giáng cho một cái tát vào mặt, mà nhìn bộ dạng anh ta thì có
lẽ anh ta cũng đã từng bị ăn tát rồi. "Chuyện gì xảy ra thế?" Anh ta
ngơ ngác hỏi. "Anh đã làm gì chứ?"
Cupid cười
thầm. "Dù sao thì cuộc hôn nhân của họ cũng sẽ trở nên như thế. Ta chỉ
giúp họ khỏi phải lãng phí quá nhiều thời gian và năng lượng để đạt đến cái
đích đó thôi". Với vẻ thỏa mãn, chàng bỏ đi tìm Psyche.
Cung điện của
nhà vua nằm trên một đồng cỏ bên bìa khu rừng nhỏ cạnh ngôi làng chính. Tòa nhà
đổ sộ chìm trong bóng đêm, trừ ánh nến màu vàng cam mờ nhạt tỏa ra từ một cửa
sổ của tầng trên cùng ở mặt sau cung điện. Trong khi thần Cupid bay thẳng tới
chỗ có ánh sáng đó, chàng lấy cây cung đang khoác trên vai và rút từ bao đựng
ra một mũi tên có đầu bọc vàng. Vị thần trẻ tuổi nhẹ nhàng đáp xuống mái nhà ngay
phía trên căn phòng có ánh sáng hắt ra. Ngay khi thần vừa đáp xuống, cánh cửa
đôi dẫn ra bao lơn được mở ra và Psyche xuất hiện. Nàng mặc một chiếc váy dài
màu trắng dịu như những ánh sao.
Thần cupid đặt
mũi tên lên trên cây cung. Mặc dù đã hứa với mẫu thân rằng chàng sẽ làm cho
Psyche phải lòng một người đàn ông gớm guốc, đáng kinh tởm, nhưng chàng biết
Venus cũng sẽ hài lòng nếu chàng làm cho Psyche có một bộ dạng thật nực cười.
Còn chàng làm được điều đó như thế nào cũng không quan trọng.
Psyche đến bên
lan can và nhìn chăm chú lên bầu trời đêm. Cupid kéo dây cung ra sau. Còn gì
nực cười hơn nếu chàng làm cho nàng ta yêu say mê bầu trời đêm kia? Tất cả
những gì vị thần đẹp đẽ cần là nàng phải xoay người lại, như thế chàng có thể
bắn thẳng mũi tên này vào tim nàng. Nhưng rồi nàng cất tiếng:
"Hỡi thữ
thần Venus kính yêu!" nàng cất tiếng gọi bằng một giọng run run đầy khao
khát, mến thương. "Nữ thần, xin người hãy giúp con. Người đời nhầm lẫn con
với người. Ai có thể chiếm vị trí của người được chứ? Hiển nhiên đó không thể
là con. Con không xứng đáng được người đời nhắc đến như người ta nhắc đến
người. Xin đừng giận con, bởi vì không gì có thể khiến con hạnh phúc hơn việc
tránh xa những cặp mắt nhìn con bằng sự sùng bái và khao khát. Cầu xin nữ thần.
Xin hãy cứu giúp con"
Cánh tay thần
Cupid từ từ hạ xuống và chàng thả lỏng dây cung. Chàng không thể tin được điều
chàng vừa nghe thấy. Những lời đó không thể nào được thốt ra từ kẻ mà mẹ chàng
đã miêu tả. Người này không hề có ham muốn chiếm lấy vị trí của mẹ chàng trong
trái tim của những kẻ trần tục. Có lẽ vương quốc này còn có một cung điện khác
nữa. Nhưng chàng biết là không có nơi nào như thế cả. Có thể đây là một cô gái
ngoan ngoãn, và kẻ mà nữ thần Venus đang nói tới, đang ở một chỗ khác trong
cung điện. Nhưng không. Nàng đã nói cách mà mọi người nhầm lẫn nàng với thần
Venus. Nàng chính là Psyche.
Cho dù chàng
có không hiểu những lời nàng nói đi nữa, chàng sẽ vẫn bị lay chuyển bởi giọng
nói của nàng, thứ âm thanh uyển chuyển như tiếng hát dù nó hoàn toàn là những
lời nói. Thậm chí thần Apollo cũng không thể tạo nên những âm thanh đẹp đẽ như
thế từ cây đàn Lyre (1) của thần.
Lẽ nào mẫu thân nàng đã nhầm lẫn? Dù chàng khó lòng tin
rằng nữ thần Venus - mẹ chàng - có thể sai lầm trong bất cứ chuyện gì, lần này
chàng đoan chắc mẹ chàng đã lầm. Nếu nữ thần nghe thấy những lời cầu khẩn của
Psyche, nữ thần sẽ nhận ra mình đã hiểu lầm nàng ra sao. Nhưng theo những gì
chàng biết về mẹ mình, chàng chắc chắn nữ thần Venus không hề nghe được những
lời cầu nguyện của Psyche hay bất cứ ai khác. Venus không đủ kiên nhẫn dể lắng nghe
những lời cầu nguyện của loài người, đặc biệt là khi những lời nguyện cầu ấy
không đi kèm với lễ vật, và phải là những lễ vật đắt giá, xa xỉ.
Thần Cupid
không biết phải làm gì. Chàng có nên tiếp tục và biết Psyche thành trò cười cho
cả vương quốc không bởi vì chàng đã hứa với mẫu thân là sẽ làm như thế? Hay là
chàng nên quay về đỉnh Olympus để kể cho mẹ nghe về Psyche và lời cầu nguyện
của nàng, nói với mẹ rằng người đã nhầm lẫn? Cupid thử hình dung ra cảnh chàng
nói với Venus rằng nữ thần đã sai lầm về một việc gì đó. Chàng sẽ chẳng dám làm
thế. Nhưng vị nam thần trẻ tuổi rùng mình khi nghĩ tới những điều Venus sẽ làm
nếu chàng không vâng lời.
Một lần nữa
chàng lại giương cung, chờ đợi Psyche quay người lại. Và nàng đã quay lại.
Nàng có cặp
mắt to đen láy, mái tóc đen suôn mượt (chắc sài sunsilk hay rejoice) dài tới
tận hông, ngời sáng vẻ thông tuệ cổ xưa mà ngay cả thời gian cũng không sánh
kịp, chiếc mũi nhỏ nhắn và cặp môi đầy đặn trên khuôn mặt hình trái tim thanh
tú (có đi phẫu thuật thẩm mỉ ko nhỉ), dịu dàng và thuần phác.
Nàng không
nhìn lên. Nếu nàng ngước lên hẳn nàng sẽ thấy sự hiện diện của thần Cupid như
một bức tượng cẩm thạch, trong tư thế chuẩn bị bắn tên vào trái tim của một kẻ
phàm trần nào đó. Nhưng nàng không nhìn thấy ai cả khi bước trở lại phòng ngủ
và đóng cánh cửa đôi lại.
Âm thanh tạo
ra khi hai cánh cửa đóng lại khiến thần Cupid chớp mắt như thể chàng vừa tỉnh
dậy từ cơn mê. Hai cánh tay chàng từ từ hạ xuống và chàng thả lỏng dây cung.
Chàng nhét trả mũi tên vào ống đựng và lẳng cây cung lên vai.
Thần Tinh yêu
không thể tin vào điều chàng vừa trông thấy. Chẳng trách những kẻ phàm trần
nàng xuất hiện để thế chỗ nữ thần Venus. Trước sự kinh ngạc của chàng, nàng
thực sự còn xinh đẹp hơn mẫu thân chàng.
Nàng đẹp hơn
tất cả bình minh và hoàng hôn từ xưa tới nay và cả sau này nữa.
Một cảm xúc thanh bình tuyệt đối bắt đầu thấm dần và lan
tỏa khắp cơ thể chàng. Lần đầu tiên trong suốt cuộc đời bất tử của mình, thần
Tình yêu Cupid muốn ở bên một ai đó ngoài mẹ chàng. Thần muốn dâng tặng bản thân cho sắc đẹp của Psyche và bằng cách đó, thần cũng sẽ
đẹp như chính nàng vậy.
Thần Cupid
không hiểu điều gì đã xảy đến với mình. Nếu suy nghĩ một chút, chắc các bạn sẽ
thấy thật khôi hài. Chàng là vị thần của tình yêu, nhưng lại chưa yêu bao giờ
cả. Tình yêu vốn chỉ là một trò chơi đối với chàng mà thôi, một trò chơi mà
chàng điều khiển bằng cây cung và những mũi tên của mình. Nhưng kể từ sau khi
nhìn thấy Psyche, cuộc đời chàng không bao giờ còn trở lại như trước được nữa.
Có lẽ bạn cũng
đang băn khoăn giống tôi. Chàng đã trông thấy gì? Hãy để tôi hỏi bạn nhé. Bạn
và tôi thường thấy gì khi nhìn vào một người nào đó và nghe thấy ý nghĩ của
chính mình:
"Cô ấy
thật tuyệt!"
"Anh
chàng thật nóng bỏng!"
"Mình
muốn làm quen với cô ấy"
"Mình
phải tìm cách nào đấy để khiến anh ấy trò chuyện với mình"
Chắc chắn thần
Cupid đã trông thấy rất nhiều phụ nữ xinh đẹp và không hề bị xao động. Vậy lần
này có gì khác chứ? Tôi không biết. Tôi đã hỏi câu chuyện, nhưng nó cũng chẳng
biết gì. Khi nghĩ lại những lần mình rơi vào lưới tình (rất nhiều lần, tạ ơn
thần Jupiter!), tôi nhớ rằng tôi có cảm giác như vừa giật mình tỉnh giấc từ
giấc ngủ mà không biết là mình đã ngủ. Bạn đã từng nhận ra mình nhận thấy tràn
đầy sức sống hơn bao giờ hết lúc bạn yêu chưa?.
Có lẽ không
lời nào có thể diễn giải được chuyện gì đã xảy ra với thần Cupid và điều gì đã
xảy đến với chúng ta. Quả là xấu hổ khi một người kể chuyện như tôi phải thừa
nhận điều này. Nhưng vì tôi là một người kể chuyện nên tôi biết rằng tất cả tri
thức không thể được diễn giải hết bằng ngôn từ. Khi tâm hồn của chúng ta được
vẻ đẹp chạm tới, ngôn từ sẽ mở đường cho ngôn ngữ của sự im lặng. Nếu là kẻ
khôn ngoan. Chúng ta nên tuân theo những điều không bao giờ giải thích hay hiểu
hết được. Tuy nhiên, nếu chúng ta quay đầu bỏ đi trước bài học vỡ lòng đáng sợ
đầu tiên dẫn đường vào vương quốc của tâm hồn, nơi mà vẻ đẹp là tất cả thì điều
đó đồng nghĩa với việc ta đang chối từ cuộc sống này đấy.
Vậy thần Cupid
sẽ lựa chọn thế nào?
CHƯƠNG
7 - QUYẾT ĐỊNH CỦA CUPID
Trong khi thần
Tình yêu đứng trên bao lơn, cố gắng hiểu điều gì đang xảy ra với mình thì tiếng
gõ khẽ khàng lên cánh cửa phòng Psyche.
"Psyche?"
"Cha
ạ?"
Cánh cửa phòng
mở ra và một người đàn ông mảnh khảnh, cao lớn với chòm râu đen đã điểm bạc
bước vào.
"Sao con
lại có vinh hạnh được cha đến thăm vào đêm khuya thế này ạ?"
Đức vua thở
dài. "Cha không ngủ được. Cha sợ rằng cha và mẹ con đã quá hà khắc với con
khi chỉ cho phép con ra ngoài mỗi tháng một lần. Tuy nhiên, nếu ngày nào con
cũng ra ngoài đi dạo, sắc đẹp của con sẽ làm tê liệt cả vương quốc. Cha muốn
xin lỗi con về cách giải quyết vô lý của mình trong một tình huống phức tạp như
thế.""Con cám ơn cha. Con xin lỗi vì đã thu hút nhiều sự chú ý đến
thế. Sắc đẹp của con là gánh nặng cho tất cả chúng ta. Con ước sao con biết
được điều mọi người thấy và cảm nhận khi họ nhìn con. Con chỉ biết có duy nhất
nỗi cô đơn kể từ khi các chị kết hôn và rời khỏi đây. Bây giờ cha và mẹ là
những người duy nhất con có thể bầu bạn. Những người khác sợ trò chuyện với
con, thậm chí không dám hỏi thăm xem con có khỏe không. Cha không hiểu được sắc
đẹp ác nghiệt đến mức nào đâu, cha ạ"
Đức vua gật
đầu. "Mẹ con và cha đang băn khoăn không biết chúng ta có khiến nữ thần
Venus nổi giận khi cho phép con tiếp nhận sự ngưỡng mộ của mọi người hay
không."
"Ôi, cha
ơi! Chỉ mấy khắc trước con đã cầu nguyện với nữ thần và cầu xin người tha thứ
cho con nếu sắc đẹp của con có xúc phạm tới người."
"Con nghĩ
sao nếu cha tới đền thờ của thần Apollo để xin thần nói với chúng ta biết về
tương lai của con?"
"Đó có
phải là giải pháp khôn ngoan nhất không ạ?" Psyche hỏi sau một lúc im
lặng. "Chẳng phải sẽ tốt hơn nếu cha đến đền thờ của nữ thần Venus và cầu
xin sự tha thứ của người hay sao?"
Trên bao lơn
bên ngoài, thần Cupid đang lắc đầu một cách kịch liệt, và có lẽ thần đã xen vào
cuộc nói chuyện nếu không nghe thấy đức vua nói: "Nữ thần là hiện thân của
cảm xúc mạnh mẽ, và sự giận dữ là một cảm xúc còn mạnh mẽ hơn cả tình yêu. Khi
nổi giận, nữ thần còn hung dữ, khắc nghiệt hơn cả chó ba đầu Cerberus, kẻ canh
gác đường xuống địa ngục ấy chứ. Nhưng thần Apollo không bị cảm xúc chế ngự. Và
thần không thể nói dối"
"Chuyện
gì sẽ xảy ra nếu thần tiết lộ rằng số phận của con là một điều gì đó mà con
không thể chịu đựng được?"
Đức vua giang
tay ôm con gái thật chặt. "Dù gì đi nữa, biết được sự thật không phải vẫn tốt
hơn sao?"
Psyche gục đầu
lên ngực vua cha "Con cũng cho là vậy", nàng thì thầm "Nhưng
điều đó không làm cho con thấy bớt lo sợ hơn"
Dù nàng nói
rất khẽ nhưng thần Cupid vẫn nghe rõ từng lời. Đôi tai chàng có khả năng hòa
hợp một cách sâu sắc đối với những lời của trái tim, còn trái tim Psyche thì
đang quá đau buồn đến nỗi chàng nghĩ rằng chàng có thể nghe thấy cả những giọt
nước mắt của nó. Thần tình yêu muốn mang những nỗi buồn rời khỏi nàng và bảo vệ
nàng trước bất cứ ai hay bất cứ điều gì có thể khiến nàng đau khổ. Nhưng mẫu
thân chàng sẽ nói gì đây? Nữ thần sẽ...sẽ...Chàng không muốn tưởng tượng đến
điều mà nữ thần sẽ làm với mình hay với Psyche. Nhưng nếu Venus không biết gì
cả thì sao? Khi nữ thần phát hiện ra, rốt cuộc người sẽ thế nào, rồi sau đó
người sẽ làm gì? Nữ thần có lẽ sẽ tức giận trong chốc lát, nhưng chuyện ấy sẽ
không kéo dài. Mẫu thân luôn mong chàng được hạnh phúc, vui vẻ, và nếu Psyche
là người làm cho chàng hạnh phúc thì nữ thần Venus sẽ vui lòng thôi.
Trong phòng
của Psyche, đức vua và công chúa đã nói lời chúc ngủ ngon. Psyche thổi tắt nến
và lên giường ngủ.
Cupid vẫn còn
ở bao lơn, không thể rời đi. Chàng chưa bao giờ quan tâm tới bất cứ ai, nhưng
giờ chàng lại quan tâm tới những gì xảy đến với người con gái đang nằm bên
trong căn phòng kia. Mãi cho tới khi Mặt Trời bắt đầu xua tan đêm đen về đường
chân trời phía tây, thần Cupid mới miễn cưỡng rời khỏi nàng Psyche xinh đẹp
đang say ngủ.
Trong lúc chậm rãi bay về Olympus, vị thần điển trai vừa
hoan hỉ vừa bối rối, vừa phấn khích vừa lo lắng, vừa sợ hãi vừa tức giận. Chưa
bao giờ có quá nhiều cảm xúc quấn lấy chàng đến thế. Chàng, vị thần có quyền
năng điều khiển cuộc sống của những kẻ phàm tục và thần linh, lại
đánh mất khả năng điều khiển cuộc đời của chính mình. Làm sao có thể như thế
chứ? Làm thế nào mà việc nghe thấy một giọng nói, nhìn thầy một gương mặt lại
có thể biến đổi hoàn toàn cuộc sống của chàng như vậy? Tất cả ý nghĩ giờ đây
đặt cả nơi một người con gái mà chàng chưa từng nói chuyện cùng. Điều đó thật
kỳ quặc! Tuy nhiên, điều đó cũng đúng đắn và có thật như những bài hát của
những chú chim đang đón chào ngày mới.
Tôi biết điều
đó là sự thật và bạn cũng thế. Tôi còn nhớ lần đầu tiên tôi ngã vào lưới tình.
Đó là vào năm thứ hai đại học. Nhưng đợi đã nào! Các bạn có nghe tôi nói gì
không? Tôi đã ngã vào lưới tình.Chúng ta ngã nhào xuống, ngã khỏi một cái
thang, sa vào một việc gì đó, nhưng tại sao chúng ta lại ngã vào lưới tình nhỉ?
Và do đâu mà chúng ta ngã vào lưới tình chứ? Khi chúng ta sử dụng động từ này,
có phải chúng ta đang cố gắng miêu tả trạng thái tự nhiên, tình cờ của sự trải
nghiệm không?
Cái ngày mà
tôi rơi vào lưới tình lần đầu tiên, tôi không hề có ý nghĩ rằng: "Hôm nay
mình sẽ biết yêu". Tình yêu không phải là chủ ý. Dự định ngày hôm ấy của
tôi là đi tới thư viện trường và kiếm một cuốn sách. Khi đang kiểm tra sổ danh
mục xem thư viện này có quyển sách mà tôi cần hay không, tôi bỗng cảm thấy một
sự hiện diện và ngước lên nhìn quanh, và tôi thấy nàng! Chỉ thế thôi. Tôi thấy
nàng và linh hồn tôi như bay ra khỏi cơ thể để lao tới bên nàng với sự chắc
chắn và dứt khoát như việc đêm chuyển sang ngày vậy. Nàng chưa nhìn thấy tôi,
nhưng cuộc đời tôi giờ đây đã tìm thấy cái ý nghĩa mà nó vẫn thiếu trước khi
tôi nhìn lên và trông thấy nàng. Tất cả những khoảnh khắc trước đó dường như
chỉ là một giấc mộng. Lúc này, lần đầu tiên trong suốt mười chín năm đầu của cuộc
đời mình, tôi mới thấy mình đang sống. (Và Sylvia đã yêu tôi. Liệu nàng yêu tôi
ngay khoảnh khắc nàng cảm thấy ánh mắt tôi đang nhìn nàng mà ngước lên nhìn về
phía tôi, hay từ những ngày, những tuần sau đó tôi không tài nào biết được.
Chuyện đó chẳng quan trọng. Điều quan trọng duy nhất là chúng tôi đã nắm giữ
linh hồn nhau trong gần ba năm trời, nhưng nàng muốn kết hôn còn tôi thì không.
Tôi vẫn còn có nhiều lần ngã vào lưới tình khác nữa.)
Cũng như tôi
và bạn, thần Cupid chấp nhận sự thật rằng, chẳng có gì là vô lý hay viển vông
khi yêu một người mà chàng chưa bao giờ nói chuyện cùng- mà mới chỉ lắng nghe
giọng nói của người ấy, ngắm nhìn khuôn mặt của người ấy trong vòng...bao lâu
nhỉ? Năm phút chăng? Hay mười phút? Chắc chắn là không lâu hơn thế. Nhưng chỉ
cần như vậy thôi, chàng đã cảm thấy mình có khả năng nâng những ngọn núi, đánh
bóng các vì sao và nắm giữ cả mặt trời trong đôi tay mình.
Trong tích tắc
nữa thôi, tôi sẽ đưa ra một triết lý vì đây là một cuốn tiểu thuyết triết lý.
Trong tình yêu, và có lẽ chỉ trong tình yêu mà thôi, những giới hạn của bản
thân tự tan ra và chúng ta hợp nhất không chỉ với người chúng ta yêu thương mà
còn với chính điều kỳ diệu đó nữa. Trong tình yêu, dù là tình yêu với một ai
đó, hay với âm nhạc, nghệ thuật, hoặc bất cứ thứ gì, chúng ta đều thuộc về một
người hay điều gì đó và sẽ không còn cô đơn nữa.
Cupid không hề
biết rằng mình cô độc và trơ trọi. Nhưng giờ đây, khi chàng đã hòa nỗi cô đơn
của mình với nỗi cô đơn của người khác, cho dù nàng không biết điều đó, chàng
đã thuộc về nàng như nụ cười trên môi nàng là của nàng vậy.
Trong niềm vui
sướng và lòng biết ơn, Cupid cười vang. Tiếng cười của chàng vang rền từ đầu
này tới tận đầu kia của bầu trời lúc rạng đông, và khiến cho những con người
nơi trần gian bất giác mỉm cười trong giấc ngủ say.
CHƯƠNG
8 - CUPID VÀ NỮ THẦN VENUS TRÒ CHUYỆN
Ngay khi Cupid
đi xuyên qua màn trời và bước vào đỉnh Olympus, chàng đã xác định rõ hai nhiệm
vụ. Một là nói chuyện với nữ thần Venus. Có lẽ nữ thần sẽ phiền muộn đôi chút
khi chàng không làm gì Psyche. Tuy nhiên, chàng đoan chắc rằng mẫu thân mình sẽ
hiểu sau khi nghe chàng giải thích rằng Psyche không phải là mối đe dọa đối với
nữ thần. Còn một nhiệm vụ nữa mà chỉ nghĩ đến thôi chàng đã thấy sợ, đó là nói
chuyện với thần Apollo
Nữ thần Venus
đang ở trong phòng mình, lo lắng chờ đợi sự trở về của Cupid. Khi nghe thấy
tiếng bước chân con trai ở hành lang, nữ thần mở toang cánh cửa ra.
"Con trai
ta!"
"Mẹ"
Venus chưa bao
giờ trông thấy nụ cười tươi tắn dường ấy trên khuôn mặt Cupid. "Gương mặt
con nói với ta rằng con hẳn đã nghĩ ra một điều cực kỳ tồi tệ cho kẻ mạo danh
ấy. Hãy kể cho ta nghe đi nào. Con đã làm gì ả Psyche?"
Đứng trước mặt
mẫu thân, nhìn vẻ trông chờ háo hức của nữ thần, Cupid chau mày nhận ra việc kể
lại cho nữ thần Tình yêu nghe câu chuyện của mình có lẽ không dễ dàng như chàng
đã nghĩ.
"Có vấn
đề gì sao?" Nữ thần muốn biết. "Con ổn chứ?"
"Con vẫn
ổn, mẹ à. chỉ có điều là...Psyche không thề cố gắng chiếm vị trí của mẹ đâu. Mẹ
nghe nàng ta cầu nguyện rồi chứ ạ?"
"Tất
nhiên ta đã nghe rồi, Venus làu bàu đáp. "Đừng có bảo ta rằng con tin vào
những điều ả nói đấy nhé?"
"Mẹ không
tin sao ạ?
"Dĩ nhiên
là không rồi. Ả thông minh hơn ta tưởng. Nhưng nếu ả nghĩ rằng một chút diễn
trò đó có thể thuyết phục ta thu hồi sự tức giận thì đã lầm rồi!"
Thần Cupid
không thể tin vào những điều chàng đang nghe. "Nhưng thưa mẹ. Con đã ở đó.
Con đã thấy nàng khi nàng đang cầu nguyện với mẹ. Nàng không hề diễn trò."
Venus liếc
nhìn con trai. "Con sắp nói với ta là con đã không làm theo điều ta yêu
cầu sao?"
"Con..
con nghĩ mẹ sẽ đổi ý sau khi nghe thấy những lời cầu nguyện đó của nàng",
thần Tình yêu lo sợ đáp
Venus lắc đầu,
vẻ thất thần. "Ta không thể tin là con lại để mình bị ả lừa phỉnh dễ dàng
đến thế! Nhưng điều đó chỉ cho thấy ả có uy lực thế nào. Nếu ả có khả năng lừa
phỉnh con thì khả năng lừa gạt của ả ghê gớm hơn là ta có thể hình dung. Giờ
con đã biết sự thật rồi đó, ta chắc rằng con sẽ làm như lời mẹ của con yêu
cầu."
"Tại sao
mẹ không tin con?" Cupid hỏi với vẻ chân thành. "Con đã ở đó. Con đã
trông thấy nàng cầu nguyện với mẹ. con đã nghe hấy nàng cầu nguyện với mẹ. Con
đã nghe thấy nàng nói chuyện với cha mình rằng nàng xin dâng hiến thế nào cho
mẹ. Mẹ không có gì phải lo sợ về nàng cả. Nàng tôn thờ mẹ mà."
Venus mỉm cười
khoan dung với Cupid. "Con là một vị thần Tình yêu thật đấy, nhưng con
không biết gì về những mưu ma chước quỷ của phụ nữ, cách họ có thể gài bẫy mọt
người dần ông, thậm chí là một vị thần, bằng vẻ giả vờ giả vịt. Mẹ biết về phái
nữ nhiều hơn con. Con không được phép để bản thân mình bị ả chi phối. Con đã
thấy sức ảnh hưởng của ả đối với con ghê gớm thế nào rồi đấy, điều đó buộc con
phải làm sao dể bảo đảm rằng ả sẽ không bao giờ sử dụng ma thuật của mình với
thần linh hay kẻ phàm trần đc nữa."
Trong suốt
cuộc đời bất tử của mình, thần Tình yêu chưa bao giờ và sẽ không giờ phải ở vào
một thời điểm nào khác giống như thế này . Cupid buộc mình phải lựa chọn sự
thật nào có ý nghĩa hơn đối với mình - sự thật về tình yêu chàng dành cho mẫu
thân, hay là sự thật mới mẻ với lời hứa hẹn của một sắc đẹp sẽ càng lúc càng
bừng nở ngày. Nhưng chàng không còn lựa chọn sự thật. Cupid nói dối."Dĩ
nhiên con sẽ làm như mẹ yêu cầu, mẹ ạ." Bằng những lời này, những lời mà chàng
không hề có ý định nói, chàng sẽ phản bội lại chính mình và tình yêu của chàng
dành cho Psyche, đồng thời trói chặt chàng với mẫu thân hơn nữa.
Venus mỉm cười
thật tươi và hôn lên má cậu con trai, sau đó nữ thần quay lưng bỏ đi, không
thấy vẻ u buồn trên khuôn mặt của chàng . Cupid thất vọng vì không thể chia sẻ
với mẫu thân niềm vui sướng mới mẻ và kỳ lạ, sự bối rối vô cùng và nỗi hoang
mang đang ngự trị trong chàng. Chàng không muốn làm mẹ thất vọng. Tuy nhiên,
khi rời khỏi phòng của mẹ, thần Tình yêu lại thất vọng với chính mình và đã để
tâm tới cảm xúc của mẹ hơn là cảm xúc của bản thân.
Thật đáng sợ
khi phải hòa hợp tinh thần với một người khác. Đấy là lý do tại sao sự khởi đầu
của những mối quan hệ có thể chứa đầy nỗi sợ hãi . Tình yêu đòi hỏi sự can đảm,
và tôi thấy buồn khi phải nói rằng, thần Cupid là một kẻ hèn nhát. Bằng việc
nói dối mẹ mình, chàng đã chọn cách giữ bí mật tình yêu nơi tâm hồn mình. Quả
thực, chàng đã giữ được tình yêu thương của mẹ, nhưng lại đặt mình vào nguy cơ
đánh mất điều còn đáng giá hơn - chính bản thân chàng. Vị thần trẻ tuổi vừa mới
biết yêu. Chàng không hề biết yêu đòi hỏi sự can đảm nhiều đến mức nào.
Cupid chưa
từng trải qua cảm xúc thất vọng và căm ghét bản thân. Bởi vậy chàng thờ ơ với
những cảm xúc đó, những cảm xúc có thể buộc chàng chống lại mãu thân và nói với
nữ thần rằng chàng yêu Psyche. Thay vào đó, chàng tự thuyết phục mình rằng bằng
cách nói dối, chàng đã xoa dịu đc Venus. Giờ đây, thần Tình yêu phải đối mặt
với Apollo, vị thần ghê gớm nhất trong số cá vị thần người mà chàng sẽ không dễ
dàng đối phó như mẫu thân chàng.
CHƯƠNG
9 - THẦN APOLLO VÀ NÀNG DAPHNE
Cupid có lý do
để lo lắng về cuộc hội kiến với thàn Apollo. Apollo là vị thần có những quyền
năng vô cùng ghê gớm. Thần cai quản các môn nghệ thuật và có tài tiên tri,
chính vì thế mà cha của Psyche sắp đến xin lời chỉ bảo của thần. Đồng thời thần
cũng là thần của sự hàn gắn, chữa lành các vết thương, mặc dù thần có thể mang
đến những dịch bệnh nữa. Cuối cùng nhưng không kém phần quan trọng, thần còn là
Thiện xạ, chính điều đó đã mang đến rắc rối cho thần Tình yêu Cupid . Thần
Apollo ghết Cupid, và theo như những gì thần Tình yêu biết thì đó là một lý do
chẳng hay ho gì.
Hồi thần Cupid
mới chỉ là một cậu bé con, có một con mãng xà không rloof tên là Python gieo
rắc nỗi khiếp sợ cho người và vạn vật. Thần Apollo đã tiêu diệt Python bằng một
mũi tên. Thần vô cùng tự hào về kỳ công của mình và không ngần ngại đi khoe lại
chiens tích ấy với mọi người.
Một buổi
chiều, thần Apollo đang ngồi trên hiên ở cung điện của Venus, kể lại cho nữ
thần nghe mình đã giết Python chỉ bằng một mũi tên duy nhất như thế nào. Vì dã
nghe câu chuyện ấy quá nhiều lần đến mức chẳng buồn nữa, ,Venus không lắng nghe
câu chuyện. Nàng đang đắn đo xem nên lựa chọn tấm ga trải giường bằng lụa đào
hay màu xanh non để trải trên chiếc giường của mình đêm nay. Tối nào vị nữ thần
xinh đẹp này cũng thay ga trải giường bởi vì , ờ thì, vì nàng là Venus và ý
nghĩ phải ngủ trên cùng một tấm ga trải giường trong hai đêm lền khiến nàng
thấy khó chịu đến mức nàng gần như cần phải ngâm mình trong bồn nước nóng để xả
stress vì cái ý tưởng đó.
Đột nhiên, nữ
thần nhận thấy thần Apollo đang cười vang. Điều gì đã xảy ra thế? Thần Apollo
vốn không cười, thần không có cảm xúc hài hước như bất cứ ai khác. Venus thấy
thần Thiện xạ chỉ về phía Cupid, đứa bé vừa mới bước ra thềm cung điện với cây
cung và ống đựng tên để luyện tập.
"Chà,
chà. Đáng yêu quá!" Thần Apollo lại phá lên cười. Thần nhặt cây cung khổng
lồ của mình tren sàn nhà, bên cạnh chiếc ghế thần đang ngồi lên. "Với cây
cung này và một mũi tên, ta đã tiêu diệt Python, một con mãng xà vẫn thường
gieo rắc nỗi kinh hoàng cho mọi người và thân thể nó bao phủ hàng mẫu đất tren
vùng đồng bằng. Này cậu nhóc, cậu nghĩ mình có thể làm gì với cây cung bé xíu và
mấy mũi tên bé ti hin đó hả?" Rồi thái độ của thần trở nên nghiêm nghị.
"Cung tên là vũ khí của ta. Hãy tìm thứ khác để giải trí đi."
Venus thấy đôi
mắt Cupid nheo lại.
"Apollo
ah? Ta nghĩ ngài nên xin lỗi Cupid đi. Thằng bé không thích bị đem ra làm trờ
cười đâu", Venus bảo, giọng đầy lo âu.
ThaanfApollo
khinh khỉnh nhìn nữ thần Tình yêu. "Xin lỗi một đứa trẻ ư? Hẳn là nàng
đang nói đùa"
"Apollo.
Trời ạ. Ngài không hiểu rồi. Ta thật sự nghĩ là ngài nên xin lỗi nó đấy. Ngài
rõ ràng không biết con trai tôi rồi."
"Ta chắc
chắn thằng bé có thể làm rất nhiều thứ hay ho để làm vui lòng mẹ nó, nhưng ta
là Apollo. Đứa trẻ này có thể làm gì ta chứ?"
"Hỡi
ơi" Venus khẽ than. "Đừng có bảo là ta không cảnh báo ngài đấy
nhé!"
Cupid đã
giương cây cung với một mũi tên có dầu bọc vàng lên. Rồi bằng một giọng nói
giống một người đàn ông hơn là một đứa trẻ, cậu nói với thần Apollo: "Cung
tên của ngài có uy lực với những gì ở bên ngoài. Còn cung tên của ta lại có uy
lực với những gì ở bên trong cơ". Nói rồi, Cupid buông dây để mũi tên bay
thẳng vào tim Apollo. Ngay khoảng khắc đó, Daphne, nàng tiên nữ xinh đẹp, con
gái của thần sông Peneus, lọt vào nhãn giới của Apollo. Cupid nhanh nhẹn lấy ra
một mũi tên có đầu bọc chì và bắn thẳng vào tim nàng.
Ánh mắt của
thần Apollo và Daphne giao nhau. Tình yêu siết chặt thần Apollo giống như móng
vuốt của một con đại bàng quắp lấy chú thỏ ấm áp, mập mạp đang run rẩy. Nhưng
sự hằn thù lại tuyên bố quyền ngự trị nơi trái tim nàng Daphne. Apollo nhìn
nàng với đôi mắt chan chứa tình yêu, còn nàng Daphne nhìn thần chăm chăm với vẻ
căm ghét sắc lạnh. Thần Apollo thấy vẻ khiếp sợ hiện rõ trên gương mặt nàng,
nhưng vị thần quyền năng tin chắc rằng, sẽ đến lúc nàng cũng yêu thần nhiều như
thần đang yêu nàng đây.
Nhưng thần
Thiện xạ đã lầm. Chất độc từi mũi tên của Cupid ngám vào các mạch máu của
Daphane và làm nguội lạnh mọi cảm giác nồng ấm mà nàng có thể nhận thấy trước
Apollo hay bất cứ người đàn ông nào khác. Ý nghĩ phải chịu trách nhiệm cho
những tình cảm của một người đàn ông khiến nàng thấy phẫn nộ. Tại sang một
người phụ nữ lại cho phép mình vướng vào tình cảm và sự thèm muốn của bọn đàn
ông cơ chứ? Cái ý nghĩ về chuyện một người đàn ông chạm vào thân thể nàng thật
ghê tởm. Nếu nàng nghĩ thần Jupiter sẽ quan tâm đến ý kiến của nàng một cách
nghiêm túc, nàng sẽ cầu xin thần ra sắc lệnh coi hôn nhân là sự phạm tội, và
bất kì gã đàn ông nào tiếp cận phụ nữ thậm chí là có ý định kết hôn với nàng sẽ
bị lưu đày hết. Nhưng nàng biết rằng tình yêu của thần Jupiter đói với phụ nữ
khiến cho thần không thể hiểu được những gì nàng cảm thấy.
Daphne tội
nghiệp. Mỗi khi nhìn ra xung quanh, nàng lại thấy thần Apollo với vẻ mặt đáng
khinh mà những người đàn ông thường thể hiện khi họ đang yêu. Thần bám theo
nàng từ lúc nàng thức giấc cho tới lúc nàng đi ngủ và thần ngủ ngay trên nền
đất bên ngoài cửa sổ phòng nàng
Apollo có lẽ
là kẻ đeo bám đầu tiên trong lịch sử, bởi vì ngày xưa người ta vẫn chưa biết
thế nào là đeo bám , theo đuổi cả, đó là lý do tại sao Daphne không đến đồn
cảnh sát để yêu cầu phát lệnh cấm chế đối với vị thần này . Sự phản kháng duy
nhất mà nàng có thể làm là chạy càng nhanh càng tốt mỗi khi thấy thần đang đăm
đăm nhìn mình như một con chó cốc Tây Ban Nha đang mong muốn được vào lánh mưa
vậy.
Đến một ngày,
Daphne không thể chịu đựng hơn nữa. Nàng bước ra khỏi nhà vào buổi sáng hôm ấy
và thần Apollo đã ở đó rồi, thần đang đứng ngay trong sân cùng bó hoa dại mà
thần tự tay hái và một giỏ sô-cô-la lớn. Chỗ sô-cô-la đó trong thật hấp dẫn.
Một phụ nữ sẽ kiên nhẫn chịu đựng tất cả ở một người đàn ông chừng nào anh ta
còn tiếp tục cung cấp sô-cô-la cho cô ta. Nhưng dù Daphne thích sô-cô-la đến
thế nào đi nữa, nàng vẫn không thể quên cảm giác căm ghét trước tình cảm của
một người đàn ông muốn đến với nàng, giống như một cái cây leo cố kiếm cho được
một cái thân gỗ để mà bám vào vậy.
"Đi đi!
Hãy để tôi yên!" Nàng hét lên với thần Apollo
Thay vì làm
theo điều nàng yêu cầu, thần lại bắt dầu ngâm một bài thơ mà thần đã bắt Nàng
thơ Erato (1) viết ra cho mình. Giờ thì tôi biết đàn ông các bạn nghĩ phụ nữ
thích thơ ca. Vài trường hợp thì đúng, nhưng đa phần lại không phải thế. Bạn có
thẻ ngâm những vần thơ của mình và quý cô trẻ tuổi sẽ tỏ vẻ rất thích nó, trong
khi điều cô ấy đang nghĩ lại là: "Những vần thơ này là sao, anh ta đã đọc
bài thờ này cho bao nhiêu cô nàng khác rồi nhỉ?". Thế nhưng tôi sẽ mách
với bạn hiêu đều mà không người phụ nữ nào có thể kháng cự. Điều thứ hai là nấu
bữa tối cho nàng. Phụ nữ sẽ dổ gục khi họ phát hiện thấy một anh chàng biết nấu
nướng. Nhưng điều thứ nhất còn hiệu quả hơn thế nhiều. Nếu một phụ nữ thấy bạn
lắng nghe và thực hiện nghiêm túc những điều nàng nói, nàng sẽ trao cho bạn cả
trái tim, thân thể và tâm hồn nàng. Hiền nhiên là thần Apollo đã bị u mê khi
lắng nghe. Thần vẫn nghe thấy Vâng trong khi nàng dang nói Không.
Daphne nghĩ
rằng nàng đã bỏ xa thần Apollo. Nàng dừng lại và ngoái nhìn ra sau, hy vọng sẽ
thấy thần đang phải đứng lại trên đường để lấy hơi. Nhưng thay vì thế, thần
Apollo đang chạy nhanh hơn bao giờ hết, nếu nàng không làm điều gì đó thì thần
sẽ bắt kịp nàng. Daphne thà chết còn hơn trở thành vật sở hữu của một gã đàn
ông.
Nàng tọi to
tên cha, thần sông Peneus. "Cứu con với, cha ơi! Cha hãy khiến mặt đát mở
ra và nuốt chứng lấy con, hãy biến con thành thứ gì đó để con thoát khỏi hiểm
nguy này."
Nàng vừa dứt
lời, cơ thể nàng liền cứng lại. Lớp vỏ cây bắt dầu mọc lên từ đôi chân, bụng,
bầu ngực và khuôn mặt nàng, mái tóc nàng biến thành cành lá. Khi thần Apollo
đuổitới nơi thì nàng đã hoàn toàn biến thành một cái cây.
Thần Apollo
nhìn cái cây và thấy nó quá đỗi đẹp và duyên dáng. Thần vòng tay ôm lấy thân
cây.
"Từ giờ
trở đi, đây sẽ là cái cây của ta", thần tuyên bố. "Ta sẽ mang vòng lá
của em trên đầu. Các hoàng đé cũng sẽ đội vòng lá của em trên đầu mỗi khi diễu
binh mừng chiến thắng trên đường phố. Vì ta sẽ sống mãi cùng tuổi trẻ nên em
cũng vậy. Cành lá của em sẽ luôn xanh tươi, không bao giờ úa tàn."
Tới tận ngày
nay, những vòng lá đội đàu đều được tết từ lá của cây nguyệt quế.
Từ dó, thần
Cupid luôn cố tránh mặt thần Apollo, thậm chí ngay tại các bữa đại tiệc và dạ
hội diễn ra nửa năm một lần vào ngày hạ chí và đông chí của các nam thần và nữ
thần, khi mọi người uống nhiều rượu tiên được hâm nóng đến mức ngay cả thần
Jupiter và nữ thần Juno cũng chảng cãi vã gì.
Giờ đây thần
Cupid phải tới cung điện của thần Apollo và thuyết phục vị thần này nói với đức
vua những điều mà Cupid muốn. Nhưng thần Apollo không thể nói dối. Vậy thì nếu
Cupid có cách nào đó - mà chắc chắn chàng sẽ có - thì đây sẽ là lần đầu tiên
Apollo nói dối.
CHƯƠNG
10 - CUPID GẶP APOLLO
Trong tất cả
các cung điện trên đỉnh Olympus, nơi ở của thần Apollo là rộng lớn nhất. Hẳn
phải thế rồi, bởi thần phục trách quá nhiều lĩnh vực. Cung điện của thần nằm
ngay ở vị trí trung tâm của đỉnh Olympus. Nó có một tòa nhà trung tâm hình tròn
với những lói đi nhỏ lan tỏa ra tới các khu khác, giống như những sợi tơ nhện.
Tổ hợp kiến trúc này được xây bằng những phiến tương lai mù mịt dài và tăm tối,
trong khi tòa nhà trung tâm được tạo ra từ những mảnh hy vọng màu đỏ nhạt.
Cupid cố gắng
tránh xa khu trung tâm của đỉnh Olympus, không chỉ vì chàng sợ phải đối mặt với
thần Apollo, mà còn vì muốn tránh thần Jupiter, vị thần tối cao, hễ cứ thấy
Cupid là lại yêu cầu chàng phải bắn một mũi tên vàng vào trái tim của từng
người đẹp mà thần đang thèm muốn. Mà Cupid thì không nghĩ là mình có thể làm ra
nhiều mũi tên vàng đến thế.
Trong khi bước
lên các bậc thềm dẫn tới cung điện của thần Apollo, thần Tình yêu mỉm cười
trước tiếng hòa âm chói tai của những âm thanh phát ra từ bên trong cung điện-
tiếng phụ nữ đang hát, tiếng đàn và tiếng ngâm thơ thật lớn. Cupid nhớ lại một
mẩu tin trong tờ tuần san mới nhất của đỉnh Olympus nói ráng chín Nàng thơ đang
đến dự cuộc hội thảo bán nhiên của họ. Ở đó họ sẽ trao đổi cùng nhau và báo cáo
với thần Apollo về những cảm hứng mà họ tạo ra cho con người trong sáu tháng
qua. Đến cuối tuần sẽ có một lễ hội nghệ thuật để họ trình diễn cho tất cả cư
dân của đỉnh Olympus và những vị khách mời.
Cupid thích
các Nàng thơ. Giống như chàng, họ cũng có cánh, và mỗi năm, chàng và họ lại có
một hoặc hai ngày tạm ngưng những bổn thận đáng tôn kính của các vị thần và
cùng bay lượn để cùng tận hưởng sự vui vẻ hoàn toàn. Thần còn yêu thích họ bởi
họ còn đem đến những bài ca, vần thơ và điệu vũ được những người tình - đã bị
trúng một trong những mũi tên có đầu bọc vàng của thần - sử dụng
Khi Cupid bước
vào cung điện của thần Apollo, chàng thấy ngay một cầu thang lớn dẫn lên tầng
hai. Hai bên là những hành lang dẫn đến các cánh khác của cung điện.
Từ hành lang
đầu tiên bên trái, chàng nhận ra giọng Calliope (1), nàng đang hát theo tiếng
sao du dương của Euterpe(2) . Sau đó, sự chú ý của chàng chuyển sang hành lang
thứu ba bên phải, nới ai đó đang hát một giai điệu giống như một bài ca trong
lễ truy điệu, còn hai người khác đang ngâm thơ.
Những giọng ấy
đã quá quen thuộc với Cupid, nhưng phải mất mộc lúc chàng mới nhận ra giọng của
Melpometre(3) đang hát cùng giọng của Terpsichore(4) và Erato đang ngâm thơ.
Cupid không
ngh thấy gì từ hành lang gần nhất bên cánh trái, chàng quyết định đến xem liệu
thần Apollo có ở một trong những căn phòng đó không. Khi Cupid mở cánh cửa tận
cùng của dãy hành lang, chàng thấy mình đang đứng trong một căn phòng lớn, giấy
tờ bày đầy trên sàn phòng, ngập tới tận đầu gối. Clio, Nàng thơ của lịch sử,
ngồi trước một cái bàn giấy ở giữa phòng, đang ngoáy bút viết một cách điên
cuồng. Mỗi khi hoàn thành xong 1 trang, nàng liền thảy nó xuống sàn nhà và tiếp
tục viết trang kế tiếp.
Cupid lặng lẽ
rời đi và trở lại hành lang cho tới khi chàng để ý thấy một cách cửa khép hờ.
Chàng kín đáo liếc vào bên trong. Thalia, Nàng thơ của hài kịch, đang ngồi trên
cửa sổ, cười thầm Polymnia, Nàng thơ của kịch câm, đang ngồi giữa căn phòng.
Thần Tình yêu quan sát, ngẩn người khi Polymnia đặt lòng bàn tay lên không
trung như thể nàng đang chạm vào một bức tường. Chàng chẳng thể nhớ được đã
trông thấy Polymnia hành động cứ như đang bị mắc kẹt giữa bốn bức tường của một
căn phòng bao nhiêu lần rồi. Cho dù đã thấy nàng làm thế vô số lần, thần Tình
yêu vẫn không sao hiểu được làm thế nào mà nàng có thể khiến mình nhìn thấy một
bức tường trong khi nó không hề tồn tạ. Chàng lắc đầu quay trở lại hành lang
chính và đi xuôi theo hành lang dẫn thẳng sang cánh bên kia.
Chàng mở cánh
cửa của căn phòng đầu tiên và ngó vào trong. Những bức tường của căn phòng này
dán dầy danh sách các căn bệnh và tên của các loại thảo mộc có thể chữa trị
những bệnh đó hoặc làm thuyên giảm sự khó chịu của các triệu chứng. Trên những
chiếc bàn dài trong phòng cũng chất đống các loại thảo mộc, thực vật và rễ cây.
Ở mỗi bàn đều có những người đàn ông và phụ nữ trẻ ngồi dể cho các loại thảo
mộc đó vào chai lọ.
Trần Cupiod
rời đi và tiếp tục đến bên những cánh cửa của các căn phòng khác, nhưng tấtt cả
chúng đều bị khóa. Đấy có thể là nơi thần Apollo giữ những căn bệnh truyền
nhiễm nguy hiểm chết người và bệnh dịch hạch, mà định kỳ thần lại thả nó xuống
những kẻ phầm trần khi thần cảm thấy chán chúng. (Bệnh dịch do cha này nè, ai
làm gì làm đi @@)
Cupid quay trở
lại lối đi chính, quyết định đi lên tầng trên. Ở đây cũng vậy, chàng thấy mình
dang ở một khu vực hình tròn rộng lớn với các hành lang tỏa ra từ đó. Ở căn
phòng đầu tiên trong hành lang bên phải, chàng thấy Urania, Nàng thơ của thiên
văn học. Nàng đang nhìn ra ngoài cửa sổ, xuyên qua mọt tấm màn che mà nhờ có nó
những người phàm trần không trông thấy được đỉnh Olympus, nhưng các vị thần vẫn
có thể nhìn xuống thế gian. Dưới trần gian đang là buổi tối và Cupid thấy
Urania một tay chỉ vào thứ gì đó còn tay kia thì đang viết.
"Nàng
đang làm gì thế?" Thần Tình yêu hỏi.
"Tôi đặt tên cho từng ngôi sao trên bầu trời đêm của người
tràn gian."
"Đó là
một công việc lớn lao đấy! Nó sẽ chẳng bao giờ kết thúc."
"Vậy ngài
nghĩ tôi có bao nhiêu thời gian chứ?"
"Đúng
vậy. Ta không muốn làm phiền nàng, nhưng nàng có biết thần Apollo đang ở đâu
không?"
"Khi
trông thấy ngài bước lên những bậc thềm, ngài ấy chợt bồn chồn lo lắng. Tôi
chưa từng thấy ngài ấy bị bối rối, kích động đến thế. Ngày ấy lo rằng ngài đến
để bắn một mũi tên khác vào trái tim của ngài ấy."
Cupid cười. "Ồ, thật thế à?"
Cupid cười. "Ồ, thật thế à?"
"Thật
đấy! Ngài ấy đang ở trong phòng của mình phía bên kia sảnh."
"Cám ơn.
Ta có thể hỏi nàng một câu không?"
"Được
ạ."
"Tại sao
nàng lại kể với ta chuyện này?"
"Ồ, để
trả đũa ngài ấy vì đã bắt tôi làm Nàng thơ của thiên văn học. Ngài có biết là
việc nghĩ ra tên cho từng ngôi sao khó khăn đến mức nào không?"
"Ta không
hiểu. Tại sao những ngôi sao lại cần có tên chứ?"
Urania tỏ vẻ
kinh ngạc. "Khi chúng muốn nói chuyện với nhau, ngài nghĩ là chúng sẽ mệt
mỏi với việc mỗi lần chúng nói "Chào anh bạn!", sẽ có đến mười tỷ
ngôi sao khác gào len: "Ai cơ? Tôi á?" à?"
"Tại sao
nàng không để những ngôi sao tự đặt tên cho chúng?"
Urania suy nghĩ trong giây lát. "Tôi chưng từng nghĩ
đến điều đó.Đó là một ý tưởng hay đấy. Ngài không biết được công việc này khó
khắn đến mức nào đâu. Chỉ mới tuần trước thôi tôi đã bị nhầm lẫn lung tung, không thể nhớ là liệu tôi đã đặt tên cho ngôi này hay chưa chưa nữa.
Tôi nghĩ có một ngôi sao chưa có tên và ngôi sao khác thì có đén hai cái tên
-Theodorokus Alleppo. Tôi ghét mỗi khi tôi bị nhầm lẫn thế. Cám ơn vì ý tưởng
này. Tôi sẽ đi hỏi các ngôi sao xem chúng nghĩ gì về điều đó.
Không nói thêm
lời nào nữa, Urania bay ra ngoài cửa sổ, xuyên qua bức màn che để đi vào bầu
trời đêm.
Cupid khi đi
ngang qua hành lang và gõ lên cánh cửa mà Urania đã chỉ.
Không có tiếng
trả lời nào. Chàng lại gõ lần nữa. Vận không ai trả lời. Cupid thử đẩy cánh
cửa. Nó mở ra. Chàng lặng lẽ bước vào trong, đóng cửa lại.
Thần Tình yêu
lại thấy mình đang ở trong một căn phòng khác. Bốn bức tường là các giả phủ đầy
những cuộn giấy da. Ở chính giữa phòng là một cái bàn dài. Nó cũng bị phủ kín
bởi những cuộn giấy da. Cupid nhặt một cuộn có độ dày khác thường lên và trải
nó ra. Bên trong là một mẩu giấy nhắn tin của Erato: Apollo vĩ đại. Toi đã tạo
cảm hứng cho một người đàn ông mù tên là Homer để viết nên tác phẩm này. Tôi
nghĩ là ngài sẽ yêu thích nó.
Cupid đặt mẩu
giấy nhắn qua một bên để đọc cái tít của nó: Odyssey(5)
Cupid không
phải là một người hay đọc sách đặc biệt khi nó là một cuộn giấy da dài, và đây
là cuộn giấy dài nhaatsmaf chàng từng thấy nữa chứ.
Thần Tình yêu
đặt nó trở lại bàn và cuộn giấy tự cuốn mình lại như cũ. Chàng mở một cuộn giấy
khác, nó được Clio gửi đến.
"Thần
Apollo vĩ đại. Đây là bản mô tả cuộc chiến tranh Peloponnese do Thucydides (6)
thực hiện .
Tôi nghĩ mình
đã tạo cảm hứng để oogn ta ghi chép về cuộc chiến tranh này một cách khách
quan, nhưng tôi e rằng bản mô tả này còn phiến diện. Việc tạo cảm hứng để con
người viết sự thật về lịch sử cần tới mọi sức mạnh mà tôi cá, và thẳng thắn mà
nói, tôi không biết liệu nó có đáng không. Tôi muốn nghỉ ngơi một thời gian..
Tôi mong được trở lại thời đại của những người Ai Cập. Những người viết bằng
cách vẽ tranh không nói dối bởi vì việc đó tốn rất nhiều công sức. Liệu tôi xin
phép trong một mẩu giấy nhắn như thế này có ổn không? Hay ngài muốn tôi điền
vào mẫu đơn xin nghỉ?"
Cupid đặt cuộn
giấy da xuống. Chàng cần phải tiếp tục với việc mà chàng định làm khi đến đây.
Ngay lúc đó, chàng nghe tháy có người đang cố nén một tiếng ho. Âm thanh ấy
phát ra từ một con phòng ở phía cuối dãy phòng của thần Apollo.
Căn phòng này
cũng chất đầy những cuộn giấy da, nhưng Cupid chỉ liếc nhanh qua chúng. Tuy
nhiên, thần lại để ý một cuộn giấy có lời ghi chú đính kèm: "Dành cho J.S.
Bach(7). Cung si thứ. Không dược mở ra cho tới năm 1749". Thần Tình yêu
chẳng hiểu điều đó có nghĩa là gì.
"Apollo?
Ta biết ngài ở đây"
Một khoảng im
lặng kéo dài, và ròi thần Apollo ngượng ngùng đi ra từ một cái tủ đựng đồ.
"Ta không
biết tại sao ngươi lại đến đây và ta cũng không muốn biết. Hãy tránh xa ta
ra", thần Apollo nói thẳng thừng.
"Không
sao đâu, ta đến vì có việc"
"Ngươi
thì có thể có việc gì chứ? Sau những gì người đã làm với ta. Ta không thể tưởng
tượng chúng ta có thể làm việc với nhau."
"Gượm đã.
Đừng đổ lỗi cho ta. Nếu ngài không chế giễu ta, thì đã chẳng có chuyện gì xảy
ra cả. Mẫu thân của ta đã cảnh báo ngài rồi mà"
Nếu có một
điểm chung mà các vị thần chia sẻ với loài người chúng ta, thì đó là việc họ
ghét phải nhận lỗi. Thần Apollo ngẫm nghĩ giây lát, cố gắng tìm cách để khogn
bị mất mặt trước Cupid. Vị thần quyền năng cân nhắc vấn đề từ trước ra sau, từ
trên xuống dưới, và đủ các mặt, khi đã xong thần Apollo nhận thấy mọi sự vẫn y
như thế.
Cuối cùng,
thần đằng hắng, và bằng một giọng êm nhẹ vừa đủ nghe, thần nói: "Thế thì
ta đành miễn cưỡng thừa nhận rằng, lời ngươi nói cũng có phần đúng. Ta cho
rằng, vì việc khoe khoang chiến công tiêu diệ Python của mình, có lẽ ta cần
được dạy cho một bài học.
Cupid cười
thật tươi."Ta đánh giá cao những lời ngài nói. Tất cả những gì ta quan tâm
là hãy để quá khứ ngủ yên, đừng nhắc lại chuyện đó nữa. Ta đến để nói chuyện
với ngài về một vài điều sắp tới đây."
Thần Apollo không hiểu Cupid đang nói chuyện gì. "Hãy nói xem và kể cho ta nghe điều gì đã mang ngươi tới đây."
Thần Apollo không hiểu Cupid đang nói chuyện gì. "Hãy nói xem và kể cho ta nghe điều gì đã mang ngươi tới đây."
Cupid kể cho
thần Apollo nghe câu chuyện về Psyche và việc cha nàng dự kiến đến cầu xin thần
Apollo để thần cho biết tương lai của nàng. "Khi đức vua đến, ta mong ngài
hãy nói với ông ấy là nàng sẽ kết hôn với ta"
Thần Apollo
nói: "Ngươi biết là ta không thể làm gì ngoài việc nói sự thật về những gì
ta thấy"
Cupid làm điệu
bộ như định tháo cây cung ra khỏi vai.
Apollo nhanh
chóng nói thêm: "Tuy nhiên, tất cả vấn đề ở đây chỉ là cách ta lý giải ra
sao về điều ta nhìn thấy trong tương lai của kẻ đó mà thôi".
"Cám ơn
ngài, Apollo. Nếu ngài cần gì ở ta, xin đừng do dự liên lạc ngay với ta."
Thần Apollo
nheo mắt. "Nói ta nghe nào. Mẫu thân của cậu cảm thấy ra sao về sự mê đắm
của cậu với một người phàm trần?"
Cupid đỏ mặt.
"Ta.. ta chưa có cơ hội để kể cho bà nghe."
"Cậu gì
cơ?" Thần Apollo cười lớn. "Ta không tin được. Cậu sợ mẹ mình."
"Ngài sẽ
không kể chứ?" Cupid thì thầm.
"Nếu cậu
hứa là không bao giờ tấn công ta bằng những mũi tên của cậu nữa."
Cupid lắc đầu
và nở một nụ cười tinh quái. "Ta không thỏa thuận như thế đâu. Nếu ngài
nói một lời nào với nữ thần Venus, thì một trong những mũi tên của ta sẽ cắm
vào trái tim ngài cho đến tận cùng kiếp sống vĩnh cửu này đấy."
Thần Apollo
gật đầu ngay tắp lự. "Được được. Ta sẽ không nói bất cứ điều gì với Venus
và ta sẽ xem xem ta có thể làm gì với chuyện của Psyche"
"Cám ơn
ngài, Apollo. Ta thật lòng đấy."
CHƯƠNG
11 - SỐ PHẬN CỦA PSYCHE
Khi đức vua
bước vào phòng của Psyche vào buoir sáng hôm sau, ngài thấy con gái đang dứng
bên cửa sổ, dõi mắt nhìn xuống đám đông đang háo hức chờ đợi sự xuất hiện của
nàng. Đức vua có thể thấy nỗi e sợ câm nín đầy căng thẳng toát ra từ người
nàng.
"Ta đã làm
được gì cho con chứ?" Đức vua khẽ hỏi
Psyche quay
người lại
Đức vua thấy
những giọt lệ tuôn rơi từ đôi mắt nàng. "Ta đã đặt những mong muốn và nhu
cầu của người khác lên trên những mong muốn và nhu cầu của con gái ta"
"Cha là
một vị vua mà", Psyche khẽ đáp. "Những mon muốn của thần dân cần phải
được ưu tiên trước nhất, trên cả mong muốn của cha và thậm chí cả hoàng thất
nữa."
Đức vua gật
đầu. "Những liệu ta có cần phải hy sinh cả niềm hạnh phúc của con gái út
của ta không?"
Psyche nở một
nụ cười yếu ớt. "Con gái út của phụ vương hy vọng là không".
"Đức vua
cũng vậy. Ta sắp đến đền thờ của thần Apollo. Con đã sẵn sàng tuaant heo phán
quyết của thần chưa?"
"Làm sao
con biets được khi con chưa được nghe phán quyết ạ?"
"Điều
thần phán truyền, con phải tuân theo"
"Và nếu
con từ chối?"
"Thần sẽ
giáng sự trừng phạt xuống đầu tất cả chúng ta."
"Con sẽ
không bao giờ có được một sự lựa chọn ư? Có phải cuộc đời của con sẽ luôn bị
chi phối bởi những gì mà cha hay thần linh cho là tốt nhất?"
Đức vua chưa
bao giờ thấy vẻ giận dữ tren gương mặt con gái hay nghe thấy sự chống đối trong
giọng nói của nàng. Ngài băn khoăn không biết liệu ngài có thực sự hiểu đứa con
này của mình không. Thật xấu hổ, ngài nhận ra là mình chưa từng ngồi trò chuyện
với con về những gì nàng muốn có cho cuộc đời nàng. Nàng là một công chúa, con
gái của đức vua và hoàng hậu. Nàng sinh ra để gách vác những bổn phận của nàng.
Nhưng nếu nàng không muốn như thế thì sao? Chuyện gì sẽ xảy ra?
Không biết
phải nói gì, đức vua thầm thì: "Cha phải đi rồi. Cha sẽ quay về sau khi
mặt trời lặn để nói cho con biết lời phán truyền của thần linh. Cha hy vọng
những lời của thần sẽ xoa dịu trái tim con và làm con vui"
"Con cũng
hy vọng như vậy, thưa cha. Con cũng hy vọng như vậy."
Psyche tin
rằng dso là ngày dài nhất trong cuộc đời nàng. Mặt trời dường như mất cả tuần
lẽ mới leo lên được đỉnh trời, rồi ở đó thêm một tuần lẽ nữa trước khi bắt đầu
trượt xuống chiếc giường của màn đêm.
Cuối cùng, đêm
tối cũng tới. Psyche nghe thấy, hay nàng đã nghĩ thế, tiếng vó ngựa của đức vua
và những cận thần trở về. Nàng bồn chồn chờ đợi cha đến hé lộ cho nàng biết về
số phận của nàng theo những lời thần Apollo phán truyền. Nhưng tối hôm đó đức
vua không đến.
Từ trên đỉnh
Olympus, Cupid thấy nhà vua trở về, đầu gục xuống trước ngực như thể người đang
phải chịu đựng một nỗi thống khổ. Có điều gì đó nhầm lẫn rồi sao! "Nhân
danh nữ thần Juno, Apollo đã nói gì với nhà vua vậy?" Cupid tự hỏi thành
tiếng. Hiển nhiên đó không phải là điều Cupid đã yêu cầu vị thần này nói rồi.
Cupid nhanh
chóng bay xuống cung điện và tới mái phòng của Psyche. Chàng sốt sắng chờ đợi
đức vua đến để kể cho Psyche nghe điều thần Apollo đã nó. Nhưng hàng giờ trôi
qua vẫn chẳng có lấy một dấu hiệu nào của nhà vua cả.
Băn khoăn
không biết có gì nhầm lẫn, Cupid bay quanh cung điện cho tới khi chàng trông
thấy đức vua và hoàng hậu đang ngồi bên nhau trước lò sưởi lớn trong đại sảnh.
Họ đang nhìn đăm đắm vào ngọn lửa le lói như thể có ai đó mới chết vậy.
Chẳng lẽ
Apollo đã phán truyền về cái chết của Psyche? Nếu ngài ta làm thế, Cupid sẽ
khiến Apollo phải ngâm thơ tình trước những cái móng nhân của chính mình và
thính giả sẽ là tất cả những vị nam thần và nữ thần.
Một ngày nữa
trôi qua, đức vua vẫn không đến chỗ Psyche. Và một ngày nữa qua đi mà vua cha
vẫn không đến thăm, Psyche biết rằng thần Apollo đã phán truyền những điều
khiến nàng lo sợ nhất, rằng nàng sẽ thuộc về tất cả những kẻ thèm muốn sắc đẹp
của nàng. Nàng sẽ miễn xá cho cha nàng khỏi nỗi đau đớn phải kể lại cho nàng
nghe những điều mà ông biết sẽ dẫn dắt nàng tới chỗ từ bỏ cuộc sống của chính
nàng.
Nàng mở cánh
cửa dẫn ra bao lơn và đi thẳng đến bên thanh lan can. Từ phía trên mái nhà,
Cupid quan sát, chàng hoảng sợ khi thấy nàng ngồi lên lan can rồi co chân lên.
Nàng săp sửa tự vẫn! Thần Tình yêu đã giang cánh, chuẩn bị bay xuống để đỡ lấy
nàng, nhưng ngay lúc ấy cửa phòng nàng bật mở.
"Psyche!"
đức vua gọi lớn. "Psyche!"
Nàng quay lai.
"Cha à?"
"Psyche,
hãy vào trong này. Chuyện đó không phải như con lo sợ đâu."
"Không
phải ư?"
"Không
phải. Nào. Hãy vào trong đi."
Psyche đứng
xuống và trở vào trong phòng. Bên ngoài, Cupid thở phào. Thế rồi chàng lẵng lẽ
đáp xuống bao lơn nấp sau cánh cửa lắng nghe.
"Thần
Apollo đã nói gì ạ?" Psyche háo hức hỏi "Thần nói rằng cha sẽ phải
mang con đến ngọn núi cao nhất, nơi chồng của con..." Nhà vua ngập ngừng.
"Chồng
của con ư? Xin cha. Hãy tiếp tục đi ạ. Chồng của con thế nào ạ."
"Chồng
của con" nhà vua tiếp tục bằng một giọng như vỡ òa. "Một con quái vật
và độc ác và dữ tợn sẽ mang con đi để làm vợ hắn".
Người cha và
con gái im lặng một lúc lâu. Thế rồi Psyche bật khóc.
"Cha xin
lỗi, cha đã không đến ngay để kể cho con nghe", đức vua nói. "Nhưng
cha đã bị suy sụp và không thể nói ra được."
Nhà vua ôm lấy
con gái và cả hai cùng khóc.
Bên ngoài Cupid
giận sôi người. "Một con quái vật độc ác và dữ tợn đó là điều ngài nghĩ về
ta sao, Apollo? Ta sẽ cho ngài thấy một con quái vật độc ác và dữ tợn là như
thế nào!" nhưng rồi thần Tình yêu dừng lại khi chàng nhận ra Apollo chỉ
đặt ra một ít rối rắm trong cái điều mà Cupid đã yêu cầu thần phải nói thôi.
Cách Apollo miêu tả chàng thế nào không quan trọng. Miễn là Psyche sắp là của
chàng và chỉ thuộc về một mình chàng mà thôi!
Ngay lập tức,
Cupid cất cánh bay khỏi cung điện, chàng còn rất nhiều việc phải làm.
CHƯƠNG
12 - NGÀY CƯỚI CỦA PSYCHE (HẾT)
Khi Mặt Trời
thức dậy vào buổi sáng hôm sau, chàng lập tức biết điều gì đó không ổn. Mặt Đất
không cát tiếng hát chào đón chàng trở lại vùng đất nơi Psyche sống, điều mà
Mặt Đất vẫn làm kể từ ngày Psyche được sinh ra. Sáng hôm ấy, khi Mặt Trời vừa
nhô lên ở đường chân trời phía đông, Mặt Trời không ca hát mà lại khóc lóc.
"Anh Mặt
Trời ! Anh Mặt Trời!" Mặt Đất gọi to khi tia sáng dầu tiên của Mặt Trời
bắt đầu đẩy màn đêm về nơi giam giữ của nó ở phía bên kia thế giới. "Đừng
cho cái ngày kinh hoàn g này mượn ánh sáng của anh! Psyche của chúng ta, Psyche
yêu quý của chúng ta, sắp bị đưa đi để trở thành cô dâu của một con quái vật
độc ác và dữ tợn rồi, chúng ta sẽ không bao giờ được gặp lại nàng nữa"
Mặt Trời ngừng
mọc. Làm sao chàng có thể sống khi không được ngắm nhìn Psyche mỗi ngày kia
chứ? Không như mọi người chỉ được ngắm Psyche có vài phút vào buổi chiều mỗi
tháng, ngày nào Mặt Trời cũng được ngắm nhìn nàng từ lúc nàng thức dậy. Chỉ có
hình ảnh xinh đẹp của nàng vào mỗi buổi sớm mai mới có thể truyền thêm cho Mặt
Trời sức mạnh để chàng leo lên đỉnh trời. Mọi người không hiểu rằng Mặt Trời
phai làm việc đó vất vả như thế nào mới lên được đỉnh trời trong khi khoogn có
thang để trời, hay day thừng để bám vào. Có những ngày Mặt Trời kiệt sức và mệt
mỏi sau chặng đường tới phía tây của thế giới đến nỗi chàng đi ngủ mà băn khoăn
liệu chàng có thể trở lại vào sáng hôm sau không. Có nhiều lúc chàng sẽ không
làm được điều đó nếu không có cái mong muốn được nhìn thấy Psyche.
Mặt Trời biết
chàng chẳng thể làm gì để cứu Psyche, nhưng điều đó không có nghĩa la chàng sẽ
phải đứng nhìn. Nhưng làm sao chàng lại có thể không đứng nhìn được chứ? Chàng
nhìn thấy mọi sự diễn ra trên Mặt Đất. Chàng cần một thứ gì đó ngăn giữa chàng
và Mặt Đất, một thứ đủ lớn và đủ dày để chàng không thể nhìn xuyên qua nó.
Câu trởi lời
đến ngay lập tức. Chàng cần sự giúp đỡ của Aeolus, một người trần gian có thể
điều khiển bốn ngọn gió. Mặt Trời chiếu thẳng một tia sáng có cường độ rất mạnh
vào hang đá nơi Aeolus sống cùng vợ , nàng Cyane, và bốn ngọn gió.
"Xin
chào, bạn của ta", Mặt Trời cất tiếng khi Aeolus bước ra ngoài. "Ta
không biết liệu bạn đã nghe tin tức này chưa, nhưng hôm nay là một ngày đáng
buồn đấy. Psyche sắp kết hôn với một con quái vật độc ác, và ta không dám chứng
kiến một sự kiện đau lòng như thế đâu.
"Điều đó
quả là bất hạnh", Aeolus tỏ lòng thương xót. "Sắc đẹp của nàng đem
lại niềm hạnh phúc cho biết bao người. Chẳng lẽ chungst a khogn làm được gì
sao?"
"Cho nang
ư, không. Cho chúng ta thì có thể. Ở nơi bạn sống, bạn sẽ không phải nhìn thấy
cảnh tượng nàng rời khỏi vương quốc. Ta cần sự giúp đỡ của bạn để ta cũng sẽ
được miễn xá khỏi cảnh tượng ấy"
"Ta sẽ
làm bất cứ điều gì có thể", Aeolus tỏ lòng sẵn sàng.
"Ta rất
biến ơn. Ta dang băn khoăn liệu bốn ngọn gió có thể gom tất cả mây lại và thỏi
chúng về phía Vương Quốc Bên Bờ Biển Xanh Vĩ Đại hay không? Bằng cách nào đó ta
sẽ được ẩn mình đằng sau những dám mây và sẽ không phải nhìn thấy những gì đang
xảy đến với Psyche nữa."
Aeolus do dự.
"Ta khong biết nữa. Ta sẽ phải nói chuyện với những ngọn gió, bởi vì chúng
mới là người phải làm việc đó. Bạn đang đòi hỏi quá nhiều đấy."
"Ta hiểu
mà."
"Mà
Favonius (1), ,Gió Tây dã có một trận cãi vã lớn với Auilo(2), Gió Bắc, và bỏ
đi rồi.
Aeolus trở vào
trong hang và kể cho Aquilo, Auster (3) (Gió Nam), và Eurus(4) (Gió Đông) nghe
điều Mặt Trời muốn nhờ họ. Những ngọn gió buồn bã trước cái tin về số phận của
nàng Psyche. Nàng đã từng khiêu vũ và chơi đùa cùng họ trong vườn thượng uyển.
Mội người trong số họ đều đã thổi qua mái tóc nang, luôn dưới cánh tay nàng, và
được tưởng thưởng bằng một nụ cười ngọt ngào của nàng, vì nụ cười ấy mà
mooixlaanf bất cứ ngọn gió nào nghĩ đến việc thổi bão qua vương quốc nơi Psyche
sống, chúng liền đổi hướng đi đến một vương quốc khác. Những ngọn gió không thể
làm bất cứ điều gì khiến nụ cười của nàng biến thành nỗi đau sầu muộn. Hiểu
được những gì Mặt Trời cảm thấy, những ngọn gió nhanh chóng bắt tay vào việc.
Từ tổ ấm mới ở
bở tây của thế giới, Favonius thấy những người anh em của mình dang thổi các
dám mây. Khi họ kể cho Gió Tây nghe chuyện gì đã xảy ra và việc họ đang làm,
Gió Tây bền thổi mây từ bán cầu tây về phía Vương Quốc Bên Bờ Biển Xanh Vĩ Đại.
Chẳng mấy
chốc, bầu trời của Vươn Quốc Bên Bờ Biển Xanh Vĩ Đại đã đẩy những đám mây đen
dày và nặng đến mức Mặt Trăng nghĩ rằng nàng đã ngủ quên, nàng bèn trở mình dậy
khỏi giường. Nhưng rồi nàng nhận ra Sao Hôm vẫn còn đang khẽ ngá, mà nàng Sao
Hôm thì luôn dậy trước Mặt Trăng.
"Tại sao
trời lại tối quá vậy?" Mặt Trăng hỏi lớn.
"Đó là do
anh Mặt Trời làm đấy", Sao Bắc Cực trả lời, chàng là ngôi sao không bao
giờ ngủ. "Bốn ngọn gió đã phủ kín anh ấy bằng tất cả những đám mây trên
bầu trời, và anh ấy đang nấp phía sau chúng, oang oang tuyên bố là anh ấy sẽ
không bao giờ chiếu sáng nữa. Tôi tin là anh ấy đang bị suy sụp tinh
thần."
"Đáng đời
chàng ta!" Mặt Trăng lầm bầm và lại chui xuống tấm chăm. Nàng và Mặt Trời
đã từng có thời gian dài tìm hiểu nhau, như thể họ sắp sửa kết hôn vậy. Nhưng
rồi Mặt Trời thấy Psyche lần đầu tiên. Kể từ đó, chàng không còn để mắt đến bất
kỳ ai nữa. Nhưng thực sự thì, Mặt Trăng cũng chẳng bao giờ hiểu được làm cách
nào nào mà nàng và Mặt Trời có thể chung sống với nhau khi mà nàng luôn ở ngoài
khi chàng đang say giấc, còn chàng đang háo hức chuẩn bị lên đường thì nàng lại
chuẩn bị đi ngủ. Điều đó chẳng giống vói một cuộc hôn nhân chút nào cả.
Ở Vương Quốc
Bên Bờ Biển Xanh Vĩ Đại , tin đồn Psyche sắp phải ketes hôn với một con quái
vật bắt đầu lan truyền! Việc biết rằng Psyche sắp sửa keetse hôn đã đủ khuấy
đảo rồi, nhưng biết rằng chồng nàng là một con quái vật ư? Điều này thật quá
sức chịu đựng của mọi người. Mỗi người có một bức tranh tưởng tượng riêng trong
đầu về hình ảnh của con quái vật. Với một vài người, nó là mọt con rồng mà mỗi
hơi thở của nó đều phả ra khói và lửa. Với những người khác, cồng của Psyche là
một gã khổng lồ có một mắt trên trán. Còn những người khác nữa lại hình dung ra
một lão già nhăn nheo với cái mũi to và những mụn cơm có kích cỡ như quả trứng khủng
long ở khắp mặt.
Nhưng cho dù
con quái vật đó trông như thế nào, tất cả bọn họ đều đồng ý rằng nàng Psyche
sắp bước vào một cuộc đời khốn khổ, bất hạnh, và người khác khóc than nức nở.
Nỗi đau thương của họ lớn đến mức những bông hoa cũng héo tàn , mặc dù đang là
mùa xuân nhưng cây cối đều rụng lá. Chim chóc không chịu hát ca; cá ngừng bơi;
sư tử và cừu non dựa vào vai nhau mà khóc.
Một mình ở
trong phòng, Psyche có thể nghe thất tất cả những nỗi tiếc thương đang được
trút ra ở ngoài kia và nàng khôn nén nổi xúc động. Chúng ta chỉ khóc thương khi
mất đi những gì ta yêu quý. Có phải nàng đã mắc sai lầm chăng? Có phải người ta
thật sự yêu quý nàng, hay họ sẽ chẳng bao giờ còn được ngắm nhìn sắc đẹp của
nàng lần nữa? Có lẽ là cả hai điều đó, mỗi thứ một ít.
Nàng vẫn luôn
cảm thấy mình không xứng đáng với sự chú ý nồng nhiệt ấy, bởi vì nàng chưa làm
gì để xứng đáng với nó cả. Sắc đẹp là một món quà nàng được ban tặng từ kkhi
còn nằm trong bụng mẹ. Có lẽ điều đó không thành vấn đề. Như cha mẹ nàng đã
nói: Sắc đẹp của nàng là một niềm khoái lạc vô cùng lớn lao đối với tinh thần
và trái tim mềm yếu của họ mà không một điều gì khác đã và sẽ làm được. Sắc đẹp
được trao cho nàng nắm giữ như thể nó là một đứa trẻ mà nàng phải chăm sóc vậy.
Những giọt lệ trào ra từ khóe mắt nàng khi nàng hiểu được: nàng đã thất bại
trong việc đón nhận món quà của sắc đẹp.
Và nàng khóc.
Trong khi đó,
Cupid đang bay đến nhà Favonius, ngọn gió lịch lãm nhất. Phải mất cả buổi sáng
và đầu buổi chiều, thần Tình yêu mới bay tới được rừng cây cao nằm trên đường
chân trời phía tây, chỗ ở hiện tại của Favonius đang chuẩn bị chợp mắt trên
những ngọn cây cao.
"Xin
chào, Favonius"
Mắt Favonius
mở lớn khi nhận ra thần Cupid. "Xin chào ngài. Vì lẽ gì mà tôi vinh hạnh
được vị thần cao quý như ngài viếng thăm thế này?"
"Ta có
việc muốn nhờ anh bạn"
"Không
phải ngài cũng vậy chứ", Favonius đáp.
"Ý anh
bạn là gì thế?"
"Tôi đang
định chợp mắt một lát bởi tôi quá mệt vì phải giúp Mặt Trời. Chàng ta làm tôi
và những người anh em của tôi bận rộn suốt buổi sáng hôm nay."
"Các anh
làm gì thế?"
"Thổi
những đám mây khắp thế gian về Vương Quốc Bên Bờ Biển Xanh Vĩ Đại"
"À! Hóa
ra là thế. Khi ta đến hang động của Aeolus để tìm anh ta, ta đã thắc mắc vì sao
những người anh em của anh lại nằm cả trên sàn nhà mà thở hổn hển. Mặt Trời
muốn nhiều mây như thế để làm gì vậy?"
"Chúng
đang che phủ tầm nhìn của Mặt Trời để chàng ta không phải trông thấy cảnh
Psyche kết hôn với một con quái vật."
Cupid cười
thầm. "Có chuyện đó sao? Thế thì, ta hy vọng anh bạn không mệt đến mức không
thực hiện được yêu cầu của ta."
"Ngài
muốn tôi làm gì?"
Sau khi Cupid
kể cho Favonius nghe, chàng Gió Tây cười thật tươi. "Đó sẽ là một vinh
hạnh! Một vinh hạnh thực sự!"
"Cảm ơn
anh bạn", Cupid đáp. "Giờ ta phải đi và chuẩn bị đây"
Psyche hầu như
không để ý đến những người hầu tắm và chà xát dầu ô liu lên thân thể nàng để
nàng tỏa ra mùi hương thơm ngát giống như cả một cánh đồng hoa trước người
chồng của nàng. Những người hầu chải mái tóc dài của nàng cho tới khi nó ánh
lên như sắc đêm sâu thẳm. Cuối cùng, họ mặc cho nàng một bộ váy dài màu trắng.
Sau đó họ rời đi, nước mắt tuôn rơi, cố nén lại những tiếng nức nở.
"Những
giọt nước mắt của ngươi thật quá muộn màng", Psyche khẽ nói. "Lẽ ra
các ngươi nên khóc khi mọi người gọi ta là nữ thần Venus mới. Các ngươi nên
khóc khi họ rời bỏ đền thờ nữ thần để đến ngưỡng vọng ta. Hôn lễ của ta với con
quái vật là hình phạt mà nữ thần giáng xuống ta đấy. Nhưng nếu đây là số mệnh
của ta, ta sẽ cố gắng tuân theo nó một cách can đảm nhất"
Trên đỉnh Olympus,
Venus càng lúc càng giận dữ. Nữ thần nóng lòng chờ đợi Cupid trở về để báo rằng
nữ thần không còn phải bận tâm tới Psyche nữa. Nhưng nàng vẫn chẳng thấy cậu
con trai đâu cả, không ai biết nó ở đâu. Venus nhớ lại nụ cười của Cupid khi nó
trở về từ nơi nữ thần sai nó tới hòng biến cuộc sống của Psyche thành nỗi kinh
hoàng. Làm sao nàng có thể chậm hiểu đến thế khi không nhận ra nụ cười đó có ý
nghĩa gì? Nhưng không. Không thể tưởng tượng nổi là con trai nàng lại phản bội
lại nàng và phải lòng một kẻ phàm trần mà nàng căm ghét hơn hết thảy. Tuy
nhiên, nếu con trai nàng đã làm vậy, thì chỉ bởi vì Psyche đã mê hoặc nó mà
thôi.
Nếu như nữ
thần có thể nhìn xuống mặt đất, có lẽ nàng sẽ biết được Psyche đang ở đâu và
làm gì. Nhưng những đám mây phía trên Vương Quốc Bên Bờ Biển Xanh Vĩ Đại dày
đến phát ốm và khiến cho nữ thần không trông thấy gì. Như thể chuyện này chưa
đủ tồi tệ, ai đó còn khóc lóc suốt cả ngày. Chưa từng có ai khóc ở trên đỉnh
Olypus cả, nhưng âm thanh này thì không thể nhầm lẫn được.
Tất cả mọi thứ
kết hợp với nhau khiến tâm trạng Venus tồi tệ chưa từng có. Phải có người hứng
chịu nỗi bức bối này của nàng, và vì nữ thần không thể tìm thấy Psyche nên ít
nhất nàng sẽ tìm xem kẻ đang khóc lóc này là ai.
Venus lần theo tiếng khóc tới phía sau của đỉnh Olypus.
Nàng thấy Mặt Trời đang ngồi ở đó, hai chân co lên, đầu gục xuống. Chàng khóc
lóc thật não nề, nước mắt chàng nhỏ cả vào ánh sáng của mình. Nếu chàng còn tiếp tục khóc nữa, chàng sẽ dập tắt cả ánh sáng của mình mất,
thế thì các vị thần cũng như loài người sẽ chẳng còn lại gì ngoài ánh tráng,
ánh sao và ánh đêm.
"Mặt
Trời? Ngươi làm sao thế?" Venus hỏi, chẳng mấy lịch sự
"Psyche
sắp rời bỏ chúng tôi để cưới một con quái vật."
Một nụ cười
rạng rõ ngời lên trên khuôn mặt Venus. "Thật vậy à?" Nữ thần hỏi,
chẳng hề che dấu niềm vui sướng trong giọng nói.
"Tôi
không nghĩ mình còn có thể tỏa sáng được nữa", Mặt Trời tiếp tục.
Venus đá vào
lưng Mặt Trời. "Tốt nhất là ngươi nên tiếp tục hành trình của mình đi. Và
chấm dứt cái trò khóc lóc này ngay! Nếu ngươi không cẩn thận, ngươi sẽ làm tắt
ngúm ánh sáng của mình đấy, và sau đó chúng ta sẽ vướng vào cả đống lộn xộn
mất. Đi làm việc của ngươi đi!"
Một cách miễn
cưỡng, Mặt Trời gắng gỏi leo lên đỉnh trời.
Venus hài lòng
khi biết được hôm nay là ngày cưới Psyche, nhưng nữ thần muốn đích thân nhìn
thấy buổi lễ. Nàng phải làm gì đó với tất cả những đám mây đang ngăn trở tầm
nhìn của nàng xuống mặt đất.
Nữ thần gọi
cho Aeolus. Vài tiếng sau Aeolus mới đến được cung điện của nữ thần Tình Yêu.
Quần áo của ông ta xộc xệch, tóc không được chải và đôi mắt lờ đờ vì mệt mỏi.
"Chuyện
gì thế này, Aeolus? Trông ngươi thật nhếch nhác!"
"Tôi đang
có rắc rối với mấy đứa con. Con trai Aquilo của tôi, Gió Bắc, hóa ra là một đứa
xấu xa"
"Nó đã
làm gì hả?"
"Nó đang đợi cho tới khi thời tiết trở lạnh, tuyết
và băng giá phủ đầy mặt đất. Thế rồi nó thổi mạnh hết sức. Tôi đã bảo nó bao
nhiêu lần rằng người ta cần một ngọn gió mát dịu khi thời tiết nóng nực, chứ
không phải khi trời rét. Nó nói rằng nó thích nhìn thấy
mọi người run cầm cập. Và thằng út nhà tôi, Favonius, đã bỏ đi. Đến sống với
mấy cái cây. Nó nói nó đã mệt mỏi với việc sống trong một cái hang với tất cả
chúng tôi rồi. Và nếu chuyện đó vẫn chưa đủ tồi tệ thì sáng sớm nay, Mặt Trời
đã đánh thức tôi và bảo tôi nhờ bọn trẻ mang tất cả mây trên trời đến Vương
Quốc Bên Bờ Biển Xanh Vĩ Đại. Tôi đã cố bảo chàng ta là có một ít mây sắp sửa
tạo mưa cho mùa màng của nông dân ở đầu kia của thế giới, những người đang rất
cần mưa. Nhưng chàng ta bảo là chàng ta không quan tâm tới điều đó. Và bây giờ,
đúng lúc tôi và vợ rốt cuộc cũng được yên lành và ngủ, thì người hầu của nữ
thần tới nói nữ thần muốn gặp tôi gấp. Vậy thì, tôi đây rồi. Nữ thần muốn gì?
Và tốt hơn là việc đó không nên quá đáng quá, bởi vì Cyane không thích giấc ngủ
ngon của nàng bị ngắt quãng đâu"
"Ta muốn
ngươi mang những đám mây đi"
"Gì cơ!
Tôi không thể làm điều đó được.Nhất là sau khi Mặt Trời nhờ tôi mang chúng đến
đây."
"Một
trong những đứa con của ngươi không thể thổi chúng đi để ta có thể nhìn xem
chuyện gì đang xảy ra dưới kia hay sao?"
Aeolus lắc
đầu. "Tôi rất tiếc. Bọn trẻ đã mệt đứt hơi rồi. Người trần thế sẽ thật may
mắn nếu bọn trẻ kịp lấy lại hơi sức để thổi mùa hè từ phương Nam lên"
Venus cau mày.
Nữ thần không thích bất kỳ ai từ chối làm điều nàng muốn.
Aeolus nhìn
nàng. "Nữ thần có thể nhăn nhó mặt mày thế nào cũng được, nhưng tôi vẫn sẽ
nói với người sự thật. Nếu tôi trở xuống dưới kia và đánh thức bọn con trai của
tôi dậy rồi bảo chúng là nữ thần Tình Yêu muốn các đám mây được thổi bay đi,
tôi e rằng chúng sẽ lập tức bỏ tôi mà đi mất. Và lúc này tôi không thể giải
quyết chuyện đó. Nhưng tôi có thể nói với người rằng...."
"Trời
ạ!" Venus nhếch mép, ngắt lời Aeolus. "Cút về! Ngươi thật vô
dụng!"
Aeolus mở
miệng định nói nốt câu, nhưng Venus lại ngắt lời ông ta lần nữa. "Ta nói,
cút về! Ta không muốn nghe bất cứ lời xin lỗi vô lý nào nữa!"
Aeolus nhún
vai. Ông đã nghĩ nữ thần hẳn sẽ muốn nghe rằng Favonius sắp đóng vai trò quan
trọng trong hôn lễ của Cupid với Psyche, một điều mà Favonius rất tự hào, nó đã
đến tận hang động để kể cho Aeolus nghe. Nhưng nếu Venus không muốn nghe những
gì ông nói, ông sẽ ngậm miệng. Aeolus gọi một cơn gió nhẹ ham vui và được nó
đưa trở về hang động.



0 nhận xét:
Đăng nhận xét